HomeBảo Trợ Học VấnBảo Trợ Từ ThiệnCông tác xã hộiTâm TìnhTìm HiểuBản TinGia Đình VoviVui CườiAbout Us

Mục lục

Bản TinBản Tin số 16 (06/2005)  
Bản Tin số 1 (08/1998)
Bản Tin số 2 (12/1998)
Bản Tin số 3 (06/1999)
Bản Tin số 4 (09/1999)
Bản Tin số 5 (12/1999)
Bản Tin số 6 (06/2000)
Bản Tin số 7 (09/2000)
Bản Tin số 8 (12/2000)
Bản Tin số 9 (06/2001)
Bản Tin số 10 (12/2001)
Bản Tin số 11 (02/2003)
Bản Tin số 12 (10/2003)
Bản Tin số 13 (04/2004)
Bản Tin số 14 (09/2004)
Bản Tin số 15 (03/2005)
Bản Tin số 16 (06/2005)
Bản Tin số 17 (12/2005)
Bản Tin số 18 (04/2006)
Bản Tin số 19 (06/2006)
Bản Tin số 20 (12/2006)
Bản Tin số 21 (04/2007)
Bản Tin số 22 (12/2007)
Bản Tin số 23 (03/2008)
Bản Tin số 24 (12/2008)
Bản Tin số 25 (04/2009)
Bản Tin số 26 (11/2009)
Bản Tin số 27 (06/2010)
Bản Tin số 28 (12/2010)
Bản Tin số 29 (06/2011)
Bản Tin số 30 (04/2012)
Bản tin số 31 (01/2013)
Bản Tin số 32 (06/2013)
Bản Tin số 33 (01/2014)
Bản Tin số 34 (06/2014)
Bản Tin số 35 (01/2015)
Bản Tin số 36 (06/2015)
Bản Tin số 37 (01/2016)
Bản Tin số 38 (06/2016)
Bản Tin số 39 (01/2017) ̣


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Bản Tin số 16
Ngày 18/06/2005

Bản Tin Sinh hoạt Gia Đình VOVI: VoviKungFu - Vovisoft - Vovicare
Trụ Sở:  950 Woodville Road, Villawood 2163  NSW, Australia
Ðiện thoại : (02) 9153-7241  hay mobile: 0416-106-725
Mạng Chỉ :  www.vovisoft.com


VOVICARE  TÂM TÌNH.
    Vovicare là một tổ chức xã hội vô vị lợi, nhằm mục đích giúp đỡ những em học sinh, sinh viên còn đang ở quê nhà thật sự nghèo khó, thiếu thốn mọi phương tiện và điều kiện để theo đuổi việc học. Ngoài ra Hội cũng hổ trợ cho các cơ sở từ thiện nuôi dưỡng người già và các trẻ em mồ côi, khuyết tật tại Việt Nam.
    Nhóm thiện nguyện Vovicare vô cùng vui mừng và cảm động trước những tình cảm mà quý vị mạnh thường quân, quý thầy cô và các thân hữu xa gần dành cho hội trong thời gian qua. Công việc từ thiện của hội ngày càng phát triển tốt đẹp phần lớn nhờ vào sự tin tưởng và ủng hộ nhiệt tình của quý vị, từ việc BẢO TRỢ HỌC VẤN dành cho các em học sinh nghèo đến việc BẢO TRỢ DÀI HẠN và ỦY LẠO các cơ sở từ thiện nơi quê nhà.
    Trước những nghĩa cử cao quý đó, Vovicare xin được đại diện những mảnh đời cơ cực nơi quê nhà, xin gởi đến quý vị lời cảm ơn chân thành và kính chúc quý vị luôn được an lành và nhiều may mắn.
    Quí vị Mạnh Thường Quân muốn Bảo Trợ cho các em học sinh hoặc các cơ sở từ thiện nơi quê nhà, xin L/L với Vovicare qua:
- Ðịa chỉ: P.O.Box 153, Riverwood, NSW 2210.
- Email : sondang02@hotmail.com hoặc vinhtaitang@hotmail.com
- Web   : http://www.vovisoft.com/vovicare
- Ðiện thoại: Việt: 9153-7241    Sơn : 0422-655-472    Tài  : 0416-106-725

Nhóm thiện nguyện Vovicare.


VOVICAFÉ  CẢM - TẠ

    Vovicafé chân thành cảm tạ quí vị ân nhân, mạnh thường quân, các anh chị em trong ban phục vụ đã góp công, góp của để cho Vovicafé được thành hình và đi vào hoạt động. Vovicafé cũng không quên trân trọng cám ơn quí ông bà và anh chị em thân hữu xa gần đã đến quán ủng hộ và khích lệ trong thời gian qua. Hy vọng thời gian tới vovicafé sẽ phục vụ tốt hơn và được sự hổ trợ tích cực hơn.
CHÂN THÀNH CẢM TẠ.
                                                                                                     Vovicafé.
Hội Thiện Nguyện VOVISOFT Thông Báo

"Hội thiện nguyện Vovisoft sẽ mở 2 khóa học về Computer như sau:

    - Khóa thứ nhứt: Microsoft Office Trung Cấp dành cho những người đã biết chút ít về computer. Ðây là khóa giới thiệu và hướng dẫn cách sử dụng một số sản phẩm Office của Microsoft như Power Point, Visio, Publisher v.v. Sau khóa học học viên có thể thiết kế một bài nói chuyện dùng slide show, tự thiết kế một mẫu quảng cáo, một tấm thiệp sinh nhật, hay tự vẽ sơ đồ một căn nhà một cách dễ dàng v.v. Khóa học chú trọng đến những ứng dụng thực tiễn có thể áp dụng ngay trong các công việc hằng ngày.
Khóa học khai giảng vào sáng Thứ Bảy, 25-06-2005 từ 09:00 giờ sáng đến 12:00 giờ trưa và kéo dài 10 tuần.
 
    - Khóa thứ hai: Computer Căn Bản dành cho những người mới bắt đầu. Ðây là khóa hướng dẫn cách install software, configure (cấu hình) computer, burn CD, DVD, download hình ảnh từ Digital Camera vào máy tính, cách xem Video, hardware installation v.v. Khóa học chú trọng đến những ứng dụng thực tiễn có thể áp dụng ngay trong các công việc hằng ngày. Welcome cả những người chưa biết gì về computer.
Khóa học khai giảng vào sáng Chủ Nhật, 26-06-2005 từ 09 giờ 30 sáng đến 12giờ 30 trưa và kéo dài 10 tuần.

Các khóa học trên được mở tại trụ sở Vovisoft số: 950 Woodville Road Villawood NSW 2163.
 
Muốn biết thêm chi tiết, xin liên lạc:
    - Anh Khoa, số điện thoại: 0402- 943-447
    - Anh Tài, số điện thoại: 0416-106-725

Kính mời quí đồng hương và anh chị em gia đình VOVI ghé thăm và ủng hộ

TIỆM  THỰC  PHẨM  Á - CHÂU
VẠN - NGUYỄN

Số 2 Canley Vale Road, Canley Vale, NSW 2166.
Đối diện ga xe lửa Canley Vale.
Tel: 9727-7787. Mob: 0415-207-778.

Đầy đủ các loại thực phẩm: TƯƠI - KHÔ - ĐÔNG LẠNH.

Tiếp đãi vui vẽ, ân cần, nhanh chóng.
(Tiệm của cô Hà, một thành viên đã đóng góp nhiều công sức cho Vovisoft và Vovicare.)

                                        Shopping nhớ  ghé thăm Hà,
                                        Mua nhiều, mua ít cũng là giúp nhau.
VOVI  đến dễ khó về ......


    Chiều nay tôi ra phố về không với cảm giác của 

 “……..chiều nay em ra phố về
 thấy đời mình là những quán không
 bàn im hơi bên ghế ngồi
 ngày đi đêm tới đã vắng bóng    người……….”
(Nhạc phẩm “Nghe những tàn phai” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn)

    Tôi về trong ánh nắng chiều đã chuyển sang màu tím hoàng hôn, về với nụ cười còn vương trên môi, đọng lại trong ánh mắt…….vui đến như vậy đó!  Đó là một buổi chiều họp mặt với quý anh chị của Vovicare.
    Chẳng bà con dây mơ rễ má, chẳng họ hàng thân thích, chẳng đồng hương đồng hội….. Anh thì từ Hà nội xa xôi vạn lý, chị từ miền Nha trang rì rào sóng vỗ, anh thì từ Cần thơ gạo trắng nước trong, cô thì từ cao nguyên xứ lạnh sương mù…………Anh thì đến Úc từ khi cô còn chập chững, chị thì đến Úc “mới” có được 20 năm, anh thì “tui ờ được gần chục!”….
    Những “mảnh đời” khác nhau ấy đã đến và ráp lại thành 1 “puzzle” hoàn hảo vói cái tên Vovicare. Ở Úc này câu “I don’t care!” thì thường, việc gì mình phải “care” cho lắm vào? Nhưng ai đã một lần đến với Vovicare thì mới thấy và hiểu tại sao we say “I do care!”
    Ai đã từng “enjoy” những ly cafe dù “phin” hay “vợt” ở Việt nam, chắc sẽ đồng ý với tôi về cái thú uống cafe quán. Cafe thì đâu chẳng có?... nhưng cái không khí quán mới là cái cầm chân người khách.  Cũng thì một bản nhạc, mà nghe ở quán thấy hình như là…...hay hơn ở nhà, cũng là một điếu thuốc, nhưng hút ở quán thấy hình như là………phê hơn ở nhà, cũng là một câu chuyện nhưng ở quán cũng thấy hình như …..thú vị hơn ở nhà ………và còn nhiều cái hơn nữa lắm …… Vovicafe đã làm được điều đó. Vovicafe đã “cầm chân” tôi ngay từ ngày đầu…… Sau khi trò chuyện cùng các vị chủ quán thì mới biết thương nghiệp này có rất nhiều “phần hùn” trong đó. Chị có công, anh có sức, chị có tài nấu nướng thì anh có tài chạy bàn, thầy có “chất xám” computer thì cô có công đến …….học.  Nên khi tôi đến với Vovicare chỉ thuần vì công việc, cái “tâm” còn ở nhà.  Tôi nghĩ, xong rồi thì mình đi như mọi sự việc khác, nhưng không dè ………………. Vovi đến dễ khó về…………….
Có ai thương nhớ về quê mẹ
Nhắn gởi dùm tôi một chút tình
Cho những dau thương và bất hạnh
Chút niềm hy vọng chút niềm tin.

    Những vần thơ của ai đó đã gieo vào lòng tôi sự bồi hồi……nặng trĩu tình người, tình quê…..những vần thơ ấy đã kéo “lòng” tôi đến với Vovicare……..(giờ mới hiểu tại sao ngành tâm lý chiến là quan trọng!)
    Riết rồi như một lệ thường, đến với Vovicafe cuối tuần như đến họp mặt với một đại gia đình.  Đến để gặp mặt hàn huyên đủ chuyện, để nhâm nhi ly cafe “phin” với sữa đặc theo “gu” của người Việt mình, để thưởng thức những món ăn rất Việt……trong một khoảng không gian nhỏ bé nhưng nặng màu sắc và tính chất Việt Nam.  Mỗi lần đến, tôi đều ngắm nhìn xem cây hoa giấy màu đỏ tím duyên dáng đã uốn mình đến đâu…..cạnh bên cây cao xanh ngắt một màu bao trùm cả một khoảng đất mát rượi trong những ngày hè oi bức.  Còn màu vàng của hoa gì ấy nhỉ?  Chẳng rỏ tên chi thôi thì cứ gọi đơn sơ là cây hoa vàng phía bên phải khu vườn sao mà xinh quá, có nắng nóng hay mưa rào vẫn cứ nở hoa đều đặn góp phần cho Vovicafe thêm phần thơ mộng………. Nên riêng với tôi, đó là một sự thưởng thức trọn vẹn. 
    Những tấm lòng bác ái, những công việc từ tâm của quý anh chị thật tình đã làm tôi phải “tâm phục khẩu phục”.  Và đã phục thì phải tuân, nên khi “Đại bàng” (một tên gọi thân thương mà hết sức “cool” của quý anh chị ưu ái dành cho chú Việt) và cũng để góp phần với anh Sơn Đặng (chủ biên hay chủ bút?) của Newsletter lần này, hỏi tôi đóng góp đôi dòng tâm tình cùng bạn đọc, là tôi chỉ hai tiếng “Xin vâng!”
    Nay tâm tình cũng đã nhiều, đến lúc phải ngưng, xin chào các bạn.
Long Ái


VUI  BUỒN  VOVICAFÉ.

-  Hình như chưa có quán cafe nào mà người đứng pha cafe lại là một người có cái đầu cạo trọc lóc như quán Vovicafe!
-  Mở một quán cafe mà không cần vốn có lẻ cũng chỉ có Vovicafe.
- Hai ly cafe đầu tiên của quán Vovicafe được bán với giá 50 Úc kim. Hai nạn nhân tình nguyện uống thử 2 ly cafe đầu tiên nầy là anh Khai và anh Tân, bạn của anh Việt!
- Cái tủ màu cam đẹp nhất của Vovicafe mà ai cũng khen là cái tủ mà chị Dung và anh Sơn Đặng luợm được trong một ngày đổ rác lớn trước khi Vovicafe khai trương vài ngày!
-  Tuần đầu tiên anh chị Việt Yến nhận bán cháo cho Vovicafe, anh Việt trước đó gặp ai cũng quảng cáo: "Cháo ngon hết xẩy, beautifull..." Chị Ngọc Tuyết nghe nói nên đến sớm ăn ủng hộ. Đến nơi thấy anh Việt và chị Yến đang lui cui dọn hàng, Chị Tuyết hỏi: - Anh Việt hôm nay bán cháo hả anh Việt ? Anh Việt đáp: "Ờ." Chị Tuyết nói: " Anh cho em 1 tô". Anh Việt trả lời: "Em chịu khó chờ một lát nha, bây giờ chưa có cháo!" Chị Tuyết ngạc nhiên hỏi: "Ủa, sao vậy ?" Anh Việt đáp: "Tôi bỏ quên nồi cháo ở nhà rồi !!!"
- Quí vị nào muốn uống 1 ly cafe thật ngon do chính tay của 1 tiến sĩ pha và phục vụ thì đến quán Vovicafe vào sáng thứ 7 với giá chỉ có 2 đồng. Sau khi ngồi vào bàn quí vị chỉ cần kêu: "Làm ơn cho 1 ly cafe sứa đá." Quí vị sẽ được câu trả lời: " Dzạ, có ngây." Sau đó chừng 5 phút thì quí vị sẽ thấy 1 vị trung niên, ăn mặc lịch sự với mái tóc được cạo bóng nhẳn bưng ly cafe ra với câu nói: "Dzạ, xin mời." Xin được giới thiệu, đó là Tiến-sĩ Trương Tuấn Giác, Tiến-sĩ Giác cùng vợ và con đã tình nguyện phục vụ cho Vovicafe trong suốt mấy tháng vừa qua!
- Cách đây 2 tuần, sào huyệt của Vovisoft và Vovicafe được dọn qua căn nhà kế bên, lực lượng dọn nhà lần nầy lên đến trên 30 người, vui quá là vui, sư huynh Sang đề nghị mỗi tháng mình dọn 1 lần !!!
- Thầy Hiền là người đầu tiên mở hàng cho quán Vovicafe khi dọn qua trụ sở mới, vừa ăn xong tô bánh canh, anh Sang cầm viết đến xin số điện thoại, thầy Hiền hỏi: "Xin số điện thoại để làm gì?" anh Sang trả lời: "Nếu hôm nay bán ế thì gọi anh để complain, tại vì anh là người mở hàng đầu tiên!" Thầy Hiền hoảng quá bèn kêu thầy Khoa cho các học viên vô học trể 1 tiếng đồng hồ để có thì giờ ăn bánh canh và uống cafe ! Chưa hết thầy Hiền còn gọi điện thoại kêu bạn bè tới ăn ủng hộ. Báo hại hôm đó quí vị trong ban nấu nướng làm không hở tay, anh Khang phải cấp tốc chạy mua thêm bánh canh. Xui cho cô Nga, lâu lâu mới đến thăm quán 1 lần, hôm đó đứng rửa chén từ đầu đến cuối!

        Tường trình từ Vovicafe.
NHỮNG BƯỚC THĂNG TRẦM.

         
Trót sanh trong cõi vô thường
Bao nhiêu khổ lụy vẫn thương cuộc đời.

    Cách đây 20 năm, tôi có dịp quen biết thầy Lý Hồng Tuấn và anh Sơn Trần. Thầy Tuấn có dáng dấp của một thư sinh thanh nhã, vui tính, nhưng đấy lại là một cao thủ của môn phái Hồng Gia, còn anh Sơn Trần và tôi lúc đó cùng làm chung Bưu Điện.
Hội Trăng Rằm,  tinh thần phục vụ vô vị lợi.
 Thầy Tuấn, anh Sơn Trần, tôi và một vài người bạn thỉnh thoảng cùng nhau họp mặt, chuyện trò và cũng để tập những bài thể dục dưỡng sinh, Taichi... do thầy Tuấn  tận tình chỉ dạy, sau đó không bao lâu thì Hội Trăng Rằm được ra đời.
 Vào những đêm trăng sáng, chúng tôi cùng nhau họp mặt, khi thì nhà người nầy, khi thì nhà người kia, cứ thế mà xoay tua, cùng nhau ngắm trăng, uống trà, đàm đạo, và chúng tôi càng quý mến nhau hơn khi biết được trong mỗi người đều có một nỗi niềm khắc khoải là muốn "làm một cái gì đó" giúp ích cho mọi người, góp phần làm cho cuộc đời bớt đi những thương đau, khổ lụy !
Vovikungfu, con chim đầu đàng vổ cánh.
 Sau tai nạn không may, thầy Tuấn qua đời để lại cho anh em chúng tôi nỗi niềm thương tiếc, nhất là anh Sơn Trần mà chúng tôi quen gọi là "Đại Sư Huynh", vì anh ham thích tập luyện và là người gần gủi với thầy Tuấn hơn ai hết. Hội Trăng Rằm cũng vì thế mà gần như tan rã! Những ưu tư khắc khoải cứ đè nặng lên người chúng tôi ngày càng chồng chất, cuối cùng những ưu tư khắc khoải đó đã được kết tinh để cho ra đời Vovikungfu tiếp nối tinh thần của thầy Tuấn. Anh Sơn Trần đã cùng thầy Hồng, anh Ngọc ... đứng ra thành lập lớp thể dục đưỡng sinh Vovikungfu tại nhà anh Ngọc, hướng dẫn cho mọi người những bài tập thể dục, những thế Taichi... mà trước đây thầy Tuấn đã ân cần chỉ dạy. Chính nhờ lớp thể dục dưỡng sinh nầy mà chúng tôi quen được thầy Giác, anh Tuấn Ngô...rồi sau đó lại thêm anh Tôn, thầy Lương, thầy Hiền và Hội Trăng Rằm tưởng như đã đi vào quên lãng lại có cơ hội sống lại và tiếp tục phát triển đến ngày hôm nay.
 Lớp thể dục dưỡng sinh Vovikungfu có một thời kỳ vô cùng thịnh hành, số người tập tăng dần đến vài chục người, cái sân sau của nhà anh Ngọc  không còn đủ chổ chứa nên một số người phải ra tập cả ngoài sân trước! Cái niềm vui "làm được một điều gì đó..." đã dần dần thế chổ cho nỗi buồn mất mát người Thầy và cũng là người bạn đường tri kỷ trong lòng anh em chúng tôi.
Vovisoft, niềm thích thú và hảnh diện .
 Không chịu thua anh Sơn Trần, thầy Hồng tiếp tục phát huy tinh thần phục vụ của thầy Tuấn qua các  lớp học Computer cho giới trẻ VN với cái tên "Vovisoft". Vovisoft mới thật sự là niềm thích thú và hảnh diện chung cho tất cả các thành viên trong nhóm. Lúc mới ra đời, cái số phận của Vovisoft sao mà hẩm hiu, èo uột, cứ dời hêt nhà người nầy đến nhà người kia, cho đến khi dời về nhà của Đại sư huynh Sơn Trần thì Vovisoft mới thật sự lớn mạnh.
 Một số thầy không biết từ đâu xin tình nguyện tới dạy. Vovisoft có một câu nói bất hủ của thầy Hồng hay thầy Tín gì đó mà tôi nghĩ là không một trung tâm dạy học nào có được: "Ai muốn làm thầy dạy học thì đến với Vovisoft, cứ việc đóng tiền thì được dạy ngay." Mà thật vậy, lý do là vì Vovisoft nghèo quá, cũng dễ hiểu thôi, làm việc từ thiện mà! Mỗi khi cần mua máy móc cho học viên hoặc cần nới rộng phòng học... thì từ trò tới thầy, ai nấy cũng đều phải móc tiền túi ra, cùng khiêng bàn, vác cuốc...! Đã vậy lâu lâu anh Sơn Đặng lại la lên: "Bà con ơi! Đồng bào miền Tây bị lụt, đồng bào Thượng đang đói, có một số học sinh nghèo cần người bảo trợ..." Rồi từ thầy đến trò cũng phải móc tiền túi ra! Thầy dạy ở Vovisoft là như vậy đó!
 Số học viên tham dự các khóa học ngày càng đông làm cho bầu không khí sôi động hẳn lên, đặc biệt nhất là lớp của thầy Tín. Nghe nói thầy Tín mở lớp dạy để thi lấy bằng "MYOB" hay bằng gì đó... mà nghe nói là cái bằng nầy của Microsoft rất khó lấy và hể cứ 4 cái bằng kiểu "MYOB" nầy thì được 1 cái bằng "VSOP" gì gì đó... Thầy Tín, cô Mai và anh Tony Phạm khuyến khích các học viên lấy được càng nhiều bằng thì càng tốt, và đặt ra cái luật là hể ai lấy được cái bằng nào thì phải đải một chầu, từ đó trở đi thì hình như tuần nào nhà của sư huynh Sơn Trần cũng đều có tiệc, tiệc nhỏ, tiệc lớn cứ thay phiên tiếp diễn, có khi còn quay cả một con bê...mọi người thật sự hưởng thụ cái không khí ồn ào, vui vẽ rất là tự nhiên, thoải mái của Vovisoft.
 Người mình có câu "Hết thịnh tới suy", và việc gì đến phải đến! Cho đến một ngày kia, lúc đó khoảng 12 giờ đêm, khi mà mọi người đang tiếp tục hăng say, vui vẽ thưởng thức chương trình văn nghệ Karaoke và mấy cái bằng "VSOP" thì Police đến với lời khuyến cáo lịch sự: "Xin vui lòng vặn volume vừa đủ nghe, hàng xóm đang cần sự yên lặng nghĩ ngơi..." Rồi sau đó thì đến phiên council liên tục gởi thư và cho người đến hạch hỏi,  kiểm tra đủ thứ.
 Biện pháp cuối cùng là phải dọn "sào huyệt", tìm nơi lánh nạn, đã bao nhiêu lần dọn sào huyệt rồi, tưởng đâu lần nầy được yên thân lâu dài, bây giờ lại phải dọn tiếp, thật là khổ! Mọi người ai nấy chạy lo tìm chổ, nhưng mà "Cái khó bó cái khôn", dân Vovisoft nghèo quá, mà trên đời thì không có cái gì gọi là "đẹp, rẻ, bền" cả, nên tìm hoài mà chẳng được một chổ nào thích hợp! Cuối cùng mọi người đành phải chọn cái nhà của anh Dân, một nơi không mấy thuận tiện cho vấn đề đi lại, chổ đâu xe... Vovisoft vì vậy mà ngày càng èo uột, tuột giốc... cho đến bây giờ ! Vovicare từ trước đến giờ sống nhờ vào Vovisoft, vì thế cái vận mạng của Vovisoft cũng chính là cái vận mạng của Vovicare! Trước cơn sóng gió, con thuyền Vovisoft sắp chìm thì may thay, có thầy Tài và Đại sư huynh Sơn Trần đã mạnh dạn giang tay nhận lấy trách nhiệm, cùng các anh chị em tìm đủ mọi cách để cho Vovisoft được sống còn, cho Vovicare còn được một chổ bám và hy vọng một ngày nào đó, cái thời huy hoàng của Vovisoft sẻ có ngày được khôi phục.
Vovicare với Gánh Hàng Tình Thương.
 Vovisoft ra đời được khoảng 2 năm thì Vovicare được thành lập, mục đích để giúp cho các em học sinh nghèo và các trẻ mồ côi nơi quê nhà với tinh thần vô vị lợi. Vovicare được ra mắt trong một buổi tiệc thân mật gồm anh Việt, anh Sơn, anh Tài, anh Khang, anh Bình và chị Nga, ban "hội tề" gồm 6 người nhưng trên thực tế thì tất cả các anh chị em trong gia đình Vovi đều đóng góp và có trách nhiệm chung vì hình như mỗi thành viên trong gia đình Vovi đều có cùng cái tinh thần "muốn làm một cái gì đó..." cho cuộc đời nầy bớt đi những thương đau mà thầy Lý Hồng Tuấn đã đề xướng từ đầu.
 Có lẽ nhờ tinh thần phục vụ vô vị lợi đó mà Gánh Hàng Tình Thương đã được khởi xướng và thành công tốt đẹp trong 4 năm liên tiếp vừa qua, đây là một ngày "Đại Hội Ẩm Thực" để gây quỹ cho Vovicare được tổ chức ngoài trời vào tháng 3 mỗi năm. Cứ vào khoảng đầu năm thì các anh chị em trong gia đình Vovi lại nhộn nhịp và sôi động hẳn lên để chuẩn bị cho ngày Gánh Hàng Tình Thương sắp tới. Kẻ lo in ấn, người lo bán vé..., còn chị Hạnh và ban ẩm thực thì khỏi phải nói; kẻ nấu món nầy, người ủng hộ món kia, làm sao cung cấp đủ cho khoảng 1.000 phần ăn thoải mái ! Cực nhọc như thế mà số người ủng hộ cho ngày Gánh Hàng Tình Thương cứ tăng dần mỗi năm. Trong lần tổ chức năm 2005, số thức ăn phục vụ cho khách đã lên đến trên 40 món và số người tình nguyện phục vụ cũng đã lên đến cả trăm người !
 Trong một buổi họp chuẩn bị cho ngày Gánh Hàng Tình Thương sắp tới, anh Sơn-Đặng báo cáo các thành quả mà Vovicare đã thực hiện được cho đồng bào nơi quê nhà với tổng số tiền lên đến gần 100.000 Úc kim ! Sau khi nghe xong phần báo cáo, thầy Hồng đã nói một câu thật cảm động: "Nếu như thầy Tuấn biết được những việc làm của anh chị em mình thì chắc là Thầy sẽ vui lắm."
Vovigarden, niềm vui thầm lặng.
 Vovigarden cũng đã được ra mắt các đây 3 năm, với những cây kiểng, bông hoa để trang hoàng cho Vovisoft, bán lấy tiền gây quỹ và cũng để góp phần làm vui cho cuộc đời.. Tuy nhiên các hoạt động của Vovigarden chỉ có tính cách sở thích cá nhân và cho đến bây giờ thì số thành viên hình như chỉ vỏn vẹn có 2 người là anh Sơn Đặng và chị Kim Hồng mà thôi!
Vovicafe, niềm ước mơ và hy vọng.
 Từ câu chuyện cảm động của một cô gái Nhật đến Việt Nam mở một quán cafe để giúp cho các trẻ em khuyết tật mà Vovicafe được ra đời. Anh chị Việt Yến đã vận động được một số anh chị em nồng cốt của gia đình Vovi để đưa Vovicafe vào hoạt động, vừa gây quỹ giúp cho Vovisoft, Vovicare vừa tạo điều kiện cho các anh chị em trong nhóm có cơ hội gặp gở, hàn huyên tâm sự vào những ngày cuối tuần.
 Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi mà Vovicafe đã đi vào hoạt động, tất cả đều được đơn giản tối đa để giảm thiểu chi phí, từ bàn ghế, ly tách...nhưng không kém phần trang nhã, và ấm cúng. Vào những ngày cuối tuần trụ sở Vovisoft với không khí trầm lặng ngày nào, giờ đây đã trở nên vui vẻ, náo nhiệt, kẻ tới người lui, kẻ cười người nói, đa số khách đến ủng hộ đều là thành viên và thân hữu của gia đình Vovi.
 Thật vất vả cho các anh chị em trong ban phục vụ, từ việc nấu nướng, pha cafe ..., nhưng mà công việc từ thiện là như vậy, nếu không phải vậy thì làm sao để được gọi là từ thiện ?  Những đồng tiền thu được do chính công sức của các anh chị em làm ra, giấc mơ để Vovisoft có được một chổ đứng thật sự vững mạnh, không còn là "con thuyền trước cơn giông bảo" như trước đây đã là niềm ước mơ và hy vọng chung  từ lâu của các thành viên trong nhóm.
 Thật ra anh chị em Vovicafe làm việc với tinh thần phục vụ chớ không ai có kinh nghiệm gì cả nên chắc hẳn đã có rất nhiều thiếu sót, tuy nhiên có lẻ nhờ hiểu và cảm thông được công việc của anh chị em chúng tôi, làm vì mục đích từ thiện nên khách đến ủng hộ đã vui lòng bỏ qua những thiếu sót.
 Trong tuần qua Vovicafe đã được dọn về trụ sở mới, số 950 Woodville Road, Villawood, NSW (sát bên trụ sở cũ). Với trụ sở mới nầy, có vẽ khang trang và tiện nghi hơn trụ sở cũ và với một ít kinh nghiệm có được trong mấy tháng vừa qua, hy vọng rằng Vovicafe sẽ vẫn được tiếp tục phục vụ quí khách tốt hơn trong tinh thần thân ái.
Vovicafe đang cần sự đóng góp trong việc phân công pha cafe và nấu nướng. Nếu quí vị nào có thể đóng góp được, xin vui lòng L/L: Anh Việt, Tel: 9153-7241 hoặc thầy Tài, Tel: 0416-106-725. Chân thành cảm tạ.
Voviyouth, chân trời mới cho giới trẻ VN.
 Vào một buổi tối đẹp trời, anh Sơn Đặng nhận được cú phone của một người bạn trẻ, đó là cô Phước Trang, Phước Trang đang học năm cuối của ngành Luật thuộc đại học NSW. Phước Trang biết được Vovicare qua chương trình gây quỹ hàng năm của ngày Gánh Hàng Tình Thương. Với giọng nói tiếng Việt không được rành lắm, Phước Trang tâm sự: "Con muốn làm một cái gì đó để giúp cho Vovicare..." Qua câu nói nầy, hình ảnh và tinh thần phục vụ vô vị lợi của thầy Tuấn lại chợt hiện trong tôi, và câu nói nầy cũng là động cơ chính để Voviyouth được thành hình.
 Mặc dù Voviyouth chưa được chính thức thành lập, nhưng với bầu nhiệt quyết của tuổi trẻ, Phước Trang, Châu và một số bạn cùng trường, ngay sau đó đã tổ chức một buổi bóng đá liên trường, được tổ chức tại Tempe Recreation Reserve để gây quỹ. Phước Trang nói: "Chú Sơn ơi! Có lẽ số tiền thu được không nhiều, vì tụi con chỉ thu mỗi người có 5 đồng thôi, nhưng chú hiểu cho, tại vì tụi con là học sinh, cái gì mà trên 5 đồng thì nó không có work." Số tiền khiêm nhường  thu được là 500 Úc kim đã được dùng để bảo trợ học vấn cho 2 em học sinh nghèo nơi quê nhà trong thời gian 1 năm ! Tuổi trẻ là thế đấy, không làm thì thôi, khi đã quyết tâm thì phải làm liền, và làm cho đến nơi đến chốn.
    Dự định sau khi các cháu hoàn tất chương trình thi cử của năm 2005, Voviyouth sẽ được chính thức ra mắt tại trụ sở Vovisoft với sự hướng dẫn của thầy Tài và cô Ngân. Một chân trời mới đã bắt đầu ló dạng cho tuổi trẻ VN.
Quí vị nào muốn khuyến khích cho các cháu trong công việc từ thiện về tinh thần lẫn vật chất, xin vui lòng L/L: Anh Sơn Đặng, Tel: 9607-4826 hoặc 0422-655-472. Chân thành cảm tạ.
Lời Kết.
 Không biết rằng tinh thần phục vụ vô vị lợi của thầy Lý Hồng Tuấn khởi xướng sẽ còn được lan truyền bao xa nữa. Cho dù tài, sức và thời gian có giới hạn, nhưng anh chị em của gia đình Vovi trong bao năm qua đã cố gắng góp phần mang lại niềm vui, dù là nhỏ nhoi, cho những đồng hương nơi đất khách cũng như những đồng bào bất hạnh nơi quê nhà.
 Một lần nữa, xin chấp tay cầu nguyện cho những mãnh đời cơ cực nơi quê hương Việt Nam sớm qua được những chuổi ngày đau thương bất hạnh. Xin cầu nguyện cho hương hồn thầy Lý Hồng Tuấn và cũng xin cầu nguyện cho các anh chị em của gia đình Vovi luôn gắn bó, thương yêu, giúp đở, tha thứ cho nhau và cũng mãi là niềm tin cho những mãnh đời bất hạnh nơi quê nhà.
" Trăm năm trước thì ta chưa gặp,
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời có có, không không,
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau.

Viết nhân ngày giỗ của thầy Lý Hồng Tuấn,
Sydney, đầu tháng 06/2005.

Sơn- Đặng

Đêm Mơ


Ðêm mơ tà áo em bay
Trong cơn mộng mị tình say giấc nồng
Ðêm mơ đôi má em hồng
Ðôi môi em thắm bềnh bồng tóc mây
Ðêm mơ mưa phủ vai gầy
Ôm đôi tay nhỏ đong đầy mắ môi
Ðêm mơ thấy dáng em ngồi
Yêu đương hò hẹn bỏ ngôi thiên đường
Ðêm mơ thoảng nhẹ phấn hương
Em về bên gối như sương lam chiều
Ðêm mơ ấp ủ em yêu
Gió mưa hò hẹn ngàn triều song dâng
Ðêm mơ dìu bước bang khuâng
Ngập ngừng mép cỏ đôi lần dấu quanh
Ðêm mơ vỗ giấc mong manh
Tàn cơn biển mộng thôi đành xa nhau
Ðêm mơ ủ dột cơn sầu
Bóng ai như bóng bên cầu nước trôi
Ðêm mơ em đã xa rồi
Còn chăng giọt lệ bồi hồi ướt mi
Ðêm mơ tiễn bước em đi
Ðường về lạc nẻo thầm thì gọi tên

Sơn-Đặng
 
Chung quanh chuyện Dọn nhà.


    1,2,3…..35… chúng ta cùng dọn nhà.
Vậy là có đến trên dưới ba mươi lăm Dọn Nhà Viên cùng bắt tay vào việc dọn trụ sở của gia đình Vovi vào ngày 04/06/05 từ chỗ cũ sang chỗ mới cách nhau chỉ một dậu mùng-tơi. Nghe qua có vẻ khó tin nhưng mà có thiệt, nhờ Trời thương nhóm Vovi gồm những anh chị em chuyên môn cũng như tài tử bỏ công sức lẫn tiền bạc làm chuyện vì người nghèo nơi cái quê hương triền miên khốn khó, nơi cái quê hương mang tên Việt Nam thân thương nhưng quá nhiều tai hoạ, cho nên Ơn Trên đã sắp đặc mọi chuyện đâu vào đó một cách hết sức là right- time, right-place.
    Đây nầy quí vị xem có phải là nhóm Vovi đã gặp đuợc thiên thời địa lợi hay không? Từ khi ông chủ nhà cũ cho hay ông muốn bán nhà thì một số các anh chị em thường xuyên lui tới với Vovi một cách bất thành văn, một cách bất thành lời , ô-tô-ma-tíc chúng ta cùng vui vẻ nhưng lo lắng tìm nhà. Thành thật mà nói điều kiện căn nhà để có thể thành sào-huyệt Vovi nó nhiêu khê lắm, chúng mình cùng xem nó nhiêu khê ra sao:
      - Phải tọa lạc ở một cái chỗ thiệt là ồn ào vì rằng chúng ta sẽ ồn ào bằng nó hay hơn nó chút đỉnh để hàng xóm chịu phiền quen rồi họ chịu phiền thêm chút mình … năn-nỉ dể dàng hơn.
      - Nhà phải cũ ơi là cũ để chủ nhà cho mình sửa sang bên trong thành các phòng học computer, tiếng Anh, tiếng Tàu, tiếng Nhật, bắm huyệt, dance… ôi thôi tả-bí-lù học.
      -Tiền mướn phải rẻ rẻ rẻ để … đở ngán, cái điều kiện nầy xem ra quan trọng lắm vì rằng đồng tiền nó liền khúc ruột mà lỵ, trường hợp của Vovi không phải liền với một khúc ruột mà nó liền với nhiều khúc ruột cho nên càng phải đở ngán chừng nào tốt chừng đó.
    Xem ra khó như vậy đó nhưng nhờ Trời Đất thương, Vovi gặp được cái cơ may chắc chỉ có một lần chứ không thể có lần thứ hai, cái cơ may đó nó là như vầy nè: kẻ viết bài qua nhà chị Ngân ( hàng xóm cách trụ sở cũ mong manh một cái hàng rào cây phía sau nhà) chơi bèn than rằng nhóm Vovi đang đi tìm nhà mướn với điều kiên giông giống như cái nhà đang mướn vậy. Chị Ngân nghe than thở như vậy, bèn nói: “Du (you) thấy khó kiếm phải hông? Vậy thì mướn cái nhà thằng Tuấn nó đang mua đi”, thì ra “cái nhà thằng Tuấn nó đang mua” cũng chỉ cách cái trụ sở cũ mong manh một cái hàng rào cây phía bên phải, thằng Tuấn chính là con của chị. Chíp trong bụng cái nhà nầy lắm rồi, nhưng còn phải về bàn tính với các anh chị em trong nhóm, khi đó cũng đã có 3,4 căn nhà được để mắt tới. Họp tới họp lui, bàn qua tính lại cuối cùng chọn căn nhà hàng xóm, tiện ơi là tiện cho chuyện dọn nhà, chưa dọn nhà mà đã thấy nhè nhẹ trong lòng, một điềm lành cho những người thiện tâm, đã nói Trời thương mà!!!
    Từ khi trả lời ừ với “cậu bé” chủ nhà, cả hai bên mướn và bên cậu bé chủ nhà đều rộn ràng lo sửa sang căn nhà mới.
    Bên mướn nhờ ông thợ đập phá, thiết trí lại phòng ốc theo nhu cầu của Vovisoft, Vovicafé ké cái nhà …xe, WC được cho quay mặt cửa ra phía sau để cho nó … lịch sự mỗi khi ra vào toilet, chỉ sau một tuần dọn nhà mà con đường nho nhỏ khiêm nhường dẫn vào nơi trút bầu tâm sự nầy đã có cây kiểng leo chằng chịt do bàn tay chị Dung ưu ái uốn éo, cột treo. Vovi mà vo-vovi là vậy đó. Khi ông thợ bảo 0k, Vovi trả tiền cái rụp thì màn sơn phết bắt đầu. Mạnh thường quân Trụ cho 80 lít sơn 8 màu vàng, cái màu rất similar với màu chùa, anh Việt thấy vậy nói với Khang đi mua thêm sơn trắng pha vào cho nó lợt bớt, chàng Sang biểu đừng, fashion người ta sơn chói lọi như vậy đó, không tin anh vô mấy cái nhà mới xem, thế là cái màu vàng chói lọi hơn cái màu vàng vương giã được phết từ trong ra ngoài nhà bếp, sơn xong rồi cũng thấy … fashion thiệt. Trong thời gian sơn nhà, anh Ngọc đề nghị cấp bằng khen thưởng cho chị Oanh, một nữ sơn-viên duy nhất trong các sơn-viên. Màn sơn chấm dứt, màn clean sàng nhà do các vị nữ anh thư lớp Anh văn đảm trách, mission possible nên các vị hoàn thành nhiệm vụ dể như trở bàn tay.
    Bên cậu bé chủ nhà thì cả nhà là sơn-viên, sơn diện cái mặt bên ngoài nhà màu trăng trắng, nhìn vô là thấy … vovi liền. Đặc biệt sân sau được tráng xi-măng từ cửa sau đến tận hàng rào, nhìn là thấy bắt con mắt hết biết, khỏi phải lo vừa bưng tô vừa phải nhìn xuống chân vì sợ bị … đo đất, đo đất trước mắt thực khách … quê lắm. Nhiều anh chị sau khi thấy tráng xi-măng rồi kêu: đả quá… quá đả… Chỗ nầy mà dancing thì tha hồ te khỏi sợ té.
    Một buổi họp để chuẩn bị ngày dọn nhà được triệu tập, đại khái bên Soft thì anh Tín, anh Khoa chịu trách nhiệm, nhà bếp thì chị Dung, Hoa …
    Đến ngày dọn, hơn 9 giờ sáng một tí anh Việt xách cái búa khẻ khẻ vài ba cái phá một lổ hàng rào giữa trụ sở cũ và trụ sở mới (dùng chữ trụ sở nghe cho nó hách nha) để đồ đạc có thể đến La-Mã theo con đường ngắn nhất, vừa lúc đó anh Ngọc đậu chiếc xe van ngay drive way, anh rinh xuống nào thùng nhỏ thùng lớn, mấy chiếc xe bù-ệch (hay cút-kít? hay…kẻ viết bài nầy không biết tên chính xác của nó) dùng để chất đồ đẩy đi cho nhẹ công, lỉnh kỉnh nhiều thứ nữa. Dọn nhà viên lúc nầy đã khá đông, các anh Sang, Tài, Lộc, Hưng, Khoa, Tuấn, Giác, Khang, Phúc, Sơn (đại sư huynh), Sơn ( tiểu sư huynh? cá nhân tôi cứ gọi là Sơn-Tuyết cho chắc ăn) Lương, Vân, Tín, Tôn, Dũng, Tiến, Nho, Long, Tony, Khánh, Tuấn, Giang, Bình …v.v…Đặc biệt có niên trưởng của anh Việt là anh Ơn cảm thấy việc làm của nhóm Vovi có lý nên đến tiếp tay, anh cũng khiêng, cũng xách, cũng đẩy hết lòng cùng anh chị em Vovi. Các chi Tuyết, Dung, Hạnh, Thuý-Hoa, Hồng, Yến, Điệp, Uyên, Lan, Hương, Liên …lần lượt trước sau đến cũng lau chùi, dọn dẹp, sắp xếp, treo màn cho các phòng học, riêng tôi làm thợ vịn cho nhị vị phụ trách nhà bếp Dung-Hoa cho nên chỉ biết chuyện của cái nhà bếp và cái quầy …bán nước. Xắp xếp gần xong thì keng, keng báo hiệu: giờ ăn tới rồi, giờ ăn tới rồi, mời chị xơi, mời anh xơi, anh em chúng ta cùng xơi nào, xơi cùng xơi, ăn cùng ăn ( bài hát nầy được hát trước bửa ăn của các trại hè học sinh). Nhà bếp cho biết thực đơn gồm: bánh mì gà, bánh mì corn beef, xôi gà rô-ti, bánh tét chuối, bánh tét chay do các chị Hồng, Hạnh, Hoa, Lan, Hương làm, các chị nầy đứng phục vụ thức ăn luôn. Dọn nhà hôm nay thật đông và vui nhộn lại thêm thức ăn nước uống vừa ngon vừa free (viết đến đây tôi chợt nhớ khi bé Vovicafé được chừng 2 hay 3 tuần tuổi gì đó, chị Hồng thuật lại lời của cháu Hà hỏi chị: mẹ à, bây giờ ở đây có cái gì mình ăn khỏi trả tiền không mẹ? nghe vừa tức cười vừa thương sự ngây thơ của các cháu nhỏ). Sang thích thú nói: vậy mỗi tháng mình dọn nhà một lần đi, tháng nầy mình dọn nhà qua đây, tháng sau mình dọn về chỗ cũ…cứ thế mà dọn. Đến khoảng 3 giờ chiều, tủ lớn, tủ nhỏ, nồi, son, tô, dĩa, chén, muỗng, đủa…của nhà bếp xem như đã có chỗ ở sạch sẽ xong rồi, kẻ viết bài được thảnh thơi bước ra ngoài ngắm cảnh. Ô ô kìa kìa một vườn cây xanh nho nhỏ mới có mấy tiếng đồng hồ mà đã trổ hoa thấy mát con mắt liền, thấy đở mệt liền, hoan hô Vovigarden một phát.
    Trước khi an cư tại Riverwood, gia đình tôi đã 5 lần dọn nhà trên đất Úc cũng như tiếp dọn nhà cho bao nhiêu người bạn, người thân khác, chỉ có lần dọn nhà nầy là không giống bất cứ lần dọn nhà nào. Nầy nha, với con số 35 (kỷ lục đối với tôi) dọn nhà viên trong vòng một ngày mà căn nhà củ clean up xong trả lại cho chủ nhà, căn nhà mới set up xong khoảng 80% cho Vovisoft, 100% cho nhà bếp, 100% cho quầy bán nước, lại thêm hoa kiểng xanh um nữa chứ, chỉ có nhóm Không-làm-gì (Vovi mà) làm gì hay như vầy thôi. Cậu bé chủ nhà sau khi đi làm về được mẹ bảo: qua mà xem người ta dọn nhà nhanh mà gọn lắm. Sau khi xem cậu bé nói với tôi: “Con tưởng con nằm mơ”
        Thanh Vy
 


 
Lý Tưởng Phụng Sự Xã Hội


    Tôi xin bắt đầu bằng một câu chuyện thật, rất cảm động về tinh thần phụng sự xã hội của một cụ già Thụy Sĩ do một người cháu của tôi đang làm việc về ngân hàng tại Thụy Sĩ kể lại. Câu chuyện nói lên ý nghĩa sâu sắc về tình người, về trách nhiệm của mỗi chúng ta trong cồng đồng xã hội hôm nay và ngày mai.
    Chuyện xảy ra trên chiếc cầu Lausanne, Thụy Sĩ. Mỗi năm vào những dịp lễ lớn, nhất là trong mùa Đông, một cụ già tên là Dupont thường đến cắm chiếc lều nhỏ cạnh đầu cầu để ở. Mùa Đông ở đâu cũng buồn và cũng lạnh, nhưng nơi cháu tôi định cư lại heo hút hơn nhiều nơi khác. Trong những ngày lễ lớn, với những người có diễm phúc, đó là ngày sum họp gia đình, tiệc tùng, đàn hát bên bếp lửa hồng ấm cúng. Thế nhưng, với những kẻ cô đơn, không nhà, bịnh hoạn, nỗi trống vắng lại càng sâu đậm hơn, những vết thương nơi thân xác hay tinh thần lại càng thêm nhức nhối. Chiếc cầu Lausanne dài và rất cao từ mặt nước, do đó, đã trở thành điểm hẹn cuối cùng của những người bị bịnh trầm cảm (depression). Trên thành cầu cao đó, những người không còn hy vọng gì trong thế giới này, đã chọn gieo xuống để tự kết liễu đời mình. Mục đích của ông lão Dupont đóng trại ở đầu cầu, để mỗi khi có một người nào dừng lại bên dốc cầu nguy hiểm, ông sẽ tìm cách bắt chuyện, mời một ly rượu cho ấm lòng, và thậm chí giúp đỡ một ít tiền bạc nếu người đó đang thiếu thốn.
    Như người ta thường nói: "Nỗi buồn khi san sẻ, nỗi buồn sẽ vơi đi, niềm vui khi san sẻ, niềm vui sẽ tăng gấp bộị" Ông Dupont làm việc đó suốt 20 năm dài. Ông đã san sẻ chuyện buồn phiền trong đời nhiều kẻ khác, khuyên can những người không còn lối thoát nào khác. Con số những người ông cứu giúp thật sự không ai biết. Nhiều báo chí, truyền thanh, truyền hình xin phỏng vấn nhưng đều bị ông từ chối. Con số không quan trọng, nhưng điểm quan trọng là ông đã hy sinh, dâng hiến, đeo đuổi tâm nguyện cứu người. Và mới đây ông qua đời. Trong di chúc, ông để lại hết tài sản tuy khiêm nhượng nhưng đó là cả đời làm việc và dành dụm, cho những ai sẽ tiếp tục làm công việc của ông.
Tinh thần phụng sự xã hội của ông Dupont, có thể được nhìn từ nhiều góc độ khác nhau. Như một người Ki-Tô giáo, việc làm của ông là sự thể hiện của lòng bác ái, vị tha; đồng thời, cũng có thể là hành động để ngăn chận sự hủy hoại thân thể vốn ngược lại với niềm tin tôn giáo mà ông là một tín đồ. Hành động đó cũng dễ dàng được giải thích trong tinh thần Bồ Tát Đạo Phật Giáo với tấm lòng từ bi vô lượng, hy sinh cả mạng sống của mình để cứu độ chúng sinh.
    Qua câu chuyện của ông Dupont, chúng ta có thể nhận ra các đặc điểm và ý nghĩa của lý tưởng phụng sự xã hội. Lý tưởng phụng sự xã hội, trước hết, là một mục đích sống cao đẹp của một đời người. Một danh ngôn các bạn có thể đã nghe: "Lý tưởng chỉ hướng cho thuyền đời và làm nảy hoa cho cuộc sống". Một cuộc đời không lý tưởng như chiếc thuyền trôi vô định trên biển khơi, như nụ hoa không ánh sáng. Tôi tin rằng, ít nhất đã một lần, các bạn tự hỏi mình, ta có mặt trong cuộc đời này để làm gì? Nếu chúng ta đặt qua một bên niềm tin tôn giáo hay sự giải thích dựa vào niềm tin tôn giáo, và nếu chúng ta không có một lý tưởng để sống, sự có mặt của chúng ta sẽ vô vị biết bao. Đó chỉ là sự lập lại một cách nhàm chán những công việc, những ngày, những tháng, những năm, những tiếng cười và nước mắt, những hơn thua và tranh chấp, cho đến cuối cùng một hơi thở hắt ra. Nhưng với một người sống có lý tưởng, sống có mục đích, những khoảnh khắc dù chỉ một vài giây phút cũng đong đầy ý nghĩa. Người có lý tưởng bao giờ cũng lạc quan và hy vọng bởi vì họ không chỉ sống cho hôm nay mà cho ngày mai và nhiều ngày mai sẽ tới.
    Lý tưởng là cần thiết. Trong cuộc sống, hẳn nhiên nhiều lúc vì áo cơm chúng ta có thể phải làm những nghề nghiệp không hợp với sở thích và khả năng của mình. Tuy nhiên, chỉ có những nghề nghiệp mà chúng ta có quyền tự do chọn lựa, yêu thích và đam mê theo đuổi mới có thể đưa chúng ta đến thành công được. Và trong những đam mê phục vụ, phục vụ con người vẫn là đam mê cao quý nhất. Nhà khoa học Albert Einstein có lần đã chia sẻ quan điểm phụng sự xã hội của ông: "Cuộc sống vì người khác là cuộc sống xứng đáng nhất" (Only a life lived for others is a life worthwhile).
    Nhà thơ Emily Dickinson đã viết trong bài thơ Không Vô Ích (Not in Vain) nổi tiếng của bà:
If I can stop one heart from breaking
I shall not live in vain.
If I can ease one life from aching,
Or cool one pain,
Or help one fainting robin
Until his nest again,
I will not live in vain.
Tôi xin tạm dịch:
Nếu tôi có thể ngăn được một tâm hồn đang tuyệt vọng
Tôi sẽ sống một cuộc đời có ích
Nếu tôi có thể làm vơi đi cơn đau nhức
Hay làm nhẹ nỗi buồn lo của một người nào
Hay tôi có thể vỗ về con chim sơn ca gầy yếu xanh xao
Cho đến ngày được về bên tổ ấm
Tôi sẽ sống một cuộc đời đáng sống cho tôi.
    Lý tưởng phụng sự xã hội, còn mang ý nghĩa trả một món nợ mà mỗi chúng ta đã và đang thọ ơn từ xã hội. Chiếc áo chúng ta mặc, hạt gạo chúng ta ăn, con đường chúng ta đi, chiếc xe chúng ta xử dụng, không đơn giản chỉ do tiền chúng ta làm ra hay mồ hôi nước mắt chúng ta đổ xuống, nhưng trong đó còn tích lũy công sức của bao nhiêu người khác. Trong thời gian ngắn ngủi của mỗi chúng ta trên thế giới này, không ai có thể tự tạo cho mình một cuộc sống độc lập, riêng tư, thỏa mãn tất cả nhu cầu cá nhân mà không cần đến người khác. Con người xã hội của mỗi chúng ta là kết quả của các mối tương quan xã hội.
Lý tưởng phụng sự xã hội còn là một cách để thăng tiến chính mình. Như chúng ta thường nghe, không trường đại học nào dạy chúng ta nhiều hơn là trường đại học cuộc đời. Xã hội dạy chúng ta kinh nghiệm sống, dạy chúng ta hiểu biết, khôn ngoan, cách đối xử với nhau, dạy chúng ta tính kiên nhẫn, khiêm cung, biết vươn lên sau những lần vấp ngã. Có rất nhiều trường hợp mà chúng ta phải trả một giá rất đắt cho những bài học ngoài xã hội, nhưng chắc chắn, chúng sẽ khó bị lãng quên hơn so với những bài học ở trường. Trường học dạy chúng ta kỹ thuật lãnh đạo nhưng không thể trang bị chúng ta một đức tính, một tư cách của người lãnh đạo, thành thật, kiên nhẫn và tận tụy, biết tiến khi cần tiến và cũng phải biết lui khi đến lúc phải lui, biết can đảm đương đầu với thách thức khó khăn nhưng cũng biết bao dung và tha thứ. Những đức tính đó chỉ có thể học bằng sự va chạm với thực tế của cuộc sống, bằng việc chia ngọt xẻ bùi với đồng hương của mình. Với kinh nghiệm từ bản thân, tôi đã học được rằng, bông hoa tình thương đẹp hơn khi mọc lên từ nỗi khổ đau, và cũng từ những thăng trầm của đời mình tôi học được rằng chỉ có tình thương mới thật sự dẫn đến cứu cánh của con người.
    Mỗi người chúng ta có thể khác nhau trong niềm tin sau cuộc sống này, nhưng trong khi chúng ta còn đang chia sẻ chung một môi trường, một xã hội, chúng ta đang có chung một đạo với nhau, đó là đạo làm người. Và vì thế, tôi xin kết luận bài nói chuyện bằng câu nói cuối đời của ông Dupont: "Ta được sống trong xã hội đầy đủ thế này, ta nợ biết bao nhiêu người, nếu không làm việc để trả nợ những ân nghĩa ta vay, thời ta nợ đến bao giờ mới trả nổi."
Trích từ bài viết của nhà văn Trần Trung Đạo   


 
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Được biết thân mẫu của thầy Lê Đức Hồng là
Bà Nguyễn Ngọc Dung

đã từ trần vào 4 giờ sáng ngày 19 tháng 5 năm 2005 tại bệnh viện Braeside Fairfield
Hưởng thọ 76 tuổi
          Toàn thể anh chị em gia đình VOVI xin thành kính phân ưu cùng thầy Lê Đức Hồng và gia đình thầy.
Cầu nguyện hương hồn thân mẫu Thầy được an nghỉ trong tình thương của Chúa.
TOÀN THỂ ANH CHỊ EM GIA ĐÌNH VOVI ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
 
 
LỜI KÊU GỌI
của
VOVICAFÉ


    Vovicafé đã hoạt động qua nữa năm rồi, mặc dù có những khuyết điểm nhỏ về quản lý và phục vụ nhưng mục đích chính của Vovicafé đã đạt được là tạo được một môi trường ấm cúng để mỗi cuối tuần, chúng ta tới lui trò chuyện thân mật đồng thời thu được một ít lời để cứu giúp những kẻ khốn cùng đang phải cam chịu nỗi bất hạnh trên quê hương. Rất nhiều anh chị em Vovi và thân hữu cảm thông đến thăm viếng và ủng hộ khích lệ. Kết quả này có được là do công sức của nhiều người góp lại. Đặc biệt là quí anh chị em tình nguyện nấu nướng và pha café cho những ngày cuối tuần.
    Tuy nhiên, Vovicafé vẫn còn đang thiếu anh chị em nấu nướng, pha cà phê và phục vụ. Để cho sinh hoạt của Vovicafé được bền lâu và có cơ hội phục vụ tốt hơn

VOVICAFÉ 
tha thiết kêu gọi
Anh Chị em và Thân hữu hăng hái tham gia
vào những công tác nói trên.

Xin liên lạc:     -  Chị Hồng Hạnh:    9702-0226 (sau 6 giờ chiều)
                        -  Chị  Thúy Hoa:      9724-2283 (sau 6 giờ chiều)
                            

… Những cơ hội lớn mà ta giúp đở người khác hiếm khi xuất hiện, nhưng những cơ hội nhỏ để làm điều đó ở chung quanh ta mỗi ngày!
Vậy chúng ta
"Hảy đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương"


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.161.96.152    Bản Tin
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1211606 hits  This page: 1211686 hits Page generated in: 0.078125 secs Webmaster