HomeBảo Trợ Học VấnBảo trợ Từ thiệnNối KếtBản TinHỏi & ĐápGây QuỹGiải TríAbout Us

Mục lục

Nối KếtVòng Tay Nối KếtThành quả khiêm nhường  
Tâm tình gởi các em học sinh
Lời nhắn nhủ các em học sinh
Lời kêu cứu giữa biển khơi
Học sinh khen thưởng
Họp mặt Sinh viên Vovicare
Thành quả khiêm nhường


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Thành quả khiêm nhường của chương trình bảo trợ Vovicare

1- Một thành quả của chương trình Bảo Trợ Học Vấn của Vovicare
Chương trình bảo trợ học vấn của Vovicare được hình thành mười lăm năm về trước. Bắt đầu từ lòng nhân ái của một anh trong nhóm khi anh nhìn thấy cảnh 2 em nhỏ ở tuổi đi học ôm nhau ngủ trên vĩa hè đường phố SaiGon, với câu hỏi “chúng ta có thể làm gì cho các em, đúng ra giờ này các em phải ngồi trong lớp học”. Rồi từ đó đến nay đã có gần sáu trăm em được cấp sách đến trường. Trong số đó có hơn một trăm em đã ngời sáng như những vì sao trên bầu trời đêm, các em đã tốt nghiệp Đại học hay Cao Đẳng hoặc Chuyên nghiệp.
Lẩn trong những vì sao đó có một vì sao đặc biệt sáng rực ở góc trời. Đó là trường hợp em Nguyễn Tấn Trung.
Em Trung được Vovicare bảo trợ học vấn từ năm 2005 khi em bắt đầu vào đại học và tiếp tục nhận bảo trợ đến khi tốt nghiệp Đại học Công nghệ Sinh học SG, sau đó em được học bổng của trường Đại học Paris-Sud ở Pháp về ngành Sinh học – Genes, Cell, Development and Evolution. Em đã cố gắng rất nhiều và đậu thạc sĩ, đứng hạng Ba, và với thứ hạng này, em được tiếp tục nhận học bổng để trình luận án Tiến sĩ. Em đã hoàn tất thành công bằng Tiến sĩ vào tháng 2/2014.
Có một câu chuyện nhỏ cho thấy sự khó khăn về tài chánh và sự quuyết tâm của em: em không hút thuốc, không uống rượu và không uống cà phê. Là thanh niên thời buổi này mà không uống cà phê cũng hơi lạ, có người hỏi, em trả lời rằng “vì hồi đó nghèo quá, có tiền đâu mà uống cà phê, đến bây giờ thì thấy như vậy cũng tốt cho sức khoẻ nên cũng không uống luôn ...”
Sau khi có bằng Tiến sĩ, em về lại Việt Nam và làm giảng viên ở Đại học Bách Khoa SaiGon. Hiên em cũng được học bổng của một viện nghiên cứu ở Áo, nhận em làm phụ tá nghiên cứu, em đang làm thủ tục xin visa sang Áo.
Vào đầu năm nay, một thành viên của Vovicare đã tưởng thưởng sự cố gắng vượt bực để vươn lên của em bằng một chuyến du lịch ở Úc.
Em đã rất xúc động khi thực sự mắt thấy tai nghe những việc làm của các cô chú Vovi. Còn các cô chú Vovi cũng cảm nhận một niềm vui lớn. Như một chị trong nhà bếp Vovicafe đã rưng rưng nước mắt khi em đến thăm “Cô thấy con được như vầy, cô vui lắm, cô nấu nướng bao nhiêu cũng không thấy mệt ...”
Ngoài ra, hiện còn có 4 em được học bổng du học nước ngoài:
- Em Nguyễn Thị Hồng Ngọc (Bến Tre) đang du học Pháp (được anh L.Thuận bảo trợ từ lớp 7)
- Em Thái Văn Long (Quảng Nam) đang du học ở Pháp (được Chị Hoa Điệp bảo trợ từ lớp 7)
- Em Bùi Khánh Vy (Quảng Nam) đang du hoc ở Hoa Kỳ (được Chị P.Liên bảo trợ từ lớp 2)
- Em Nguyễn Đăng Quang (Huế) đang du học ở Na Uy (được thầy Dzĩnh bảo trợ từ lớp 11)
Rất mong Vovicare  sẽ có thêm nhiều nữa những vì sao vừa sáng vừa hữu ích cho xã hội.

  

2- Đôi tay người mù
Lời giới thiệu: Em Châu Cao Minh là học sinh tỉnh Bến Tre được Vovicare bảo trợ từ năm lớp 11 cho đến khi ra trường Đại học Công nghiệp SG ngành Kinh doanh Quốc tế. Vì lý tưởng phục vụ những người khuyết tật khiếm thị như cha và chi ruột của em, em Châu tân lực xoay sở để mở cơ sở massage có tên là ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ để qui tụ những người bạn kém may mắn sống tự lập và có ý nghĩa.
Không còn xa lạ với người dân SàiGòn, massage người mù đã trở thành điểm đến quen thuộc của không ít người dân nơi đây.
Mỗi ngày, cơ sở đón tiếp 50 đến 60 khách, không chỉ khách trong nước mà kiều bào cũng biết đến mỗi khi về Việt Nam.
Cách sân bay Tân Sơn Nhất 2km, địa chỉ 86 Trần Quốc Tuấn, phường 1, quận Gò Vấp, không quá khó cho Kiều Bào tìm đến đây thư giãn sau chuyến bay dài ngày. Khách đến đây chủ yếu là những người có nhu cầu hổi phục sức khỏe sau những ngày làm việc mệt mõi, đi xa về.

Cơ sở “ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ”quy tụ 12 em nhân viên khiếm thị, được đào tạo chuyên nghiệp không chỉ về kỹ thuật massage mà còn về giao tiếp ứng xử, ngoại ngữ. Khách đã đến một lần thì không khỏi trầm trồ khen ngợi. Từ một cơ sở nhỏ với 4 giường và 4 nhân viên giờ đây cơ sở đã mở rộng lên 12 giường.
Cuộc sống của các em khiếm thị đã thay đổi hoàn toàn từ mái ấm “ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ”. Tưởng chừng vất vả mãi với cuộc sống nương rẫy với ông nội tám mươi tuổi tại Tây Ninh, từ khi bước vào cơ sở cách đây 2 năm, Thảo đã thay đổi hoàn toàn đời sống của mình, mỗi tháng thu nhập từ 5 đến 6 triệu, em đã mua được chiếc điện thoại mới, gửi tiền về giúp ông nội, giúp cho anh trai khiếm thị như em.

Anh Nguyễn khiếm thị đã 8 năm nay, trước đây làm nghề sữa xe, sau cơn bạo bệnh giờ mắt đã không thấy, sau khi vào làm anh đã có vợ và một bé gái vừa tròn 6 tháng, một tay anh nuôi vợ con no đủ, cuộc sống của anh cũng thay đổi từ khi vào làm nơi đây.
Anh Tú lang thang với nghề massage tận Đồng Nai, Bình Dương,… nhưng cũng không mấy no đủ, từ khi được nhận vào cơ sở, anh có thể gửi tiền về cho cha trị bệnh và lo ổn định cuộc sống của mình, anh đang rất tự tin nếu ai chấp nhận làm một nữa của đời anh vì giờ đây thu nhập của anh có thể lo cho một nữa của mình.
Mười hai người là mười hai hoàn cảnh éo le, nhưng mái ấm nơi đây đã chấp cánh cho những ước mơ của họ, ước mơ về một cuộc sống bình dị - một mái ấm gia đình, một chiếc điện thoại đời mới, một cái radio, một bộ đồ đẹp hay giản đơn hơn là một tô Phở buổi sáng…tất cả những thứ đó đều từ chính sức lao động của họ làm ra mà không phải trông chờ vào một ai khác. Có lẽ, đó mới thật sự là hạnh phúc của người khiếm thị.
Nếu có dịp nào đó, bạn hay người thân quen về Việt Nam, đến SàiGòn, hãy ghé thăm massage “ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ” để tận tai nghe, tận mắt thấy những người mù tuyệt vời nơi đây, thấy những điều họ làm để thay đổi. Thay đổi điều mà cách đây năm năm, nhiều người hoài nghi về một cơ sở massage “người mù” khi nó còn nằm trên dự án của một câu sinh viên 22 tuổi.

3- Những bàn tay tiếp nối
    Khi Vovicare  chập chững bước chân vào nghề ... bảo trợ học vấn thì Ngọc Trâm là một trong vài em được bảo trợ  đầu tiên, ân nhân bảo trợ cho em là anh Nguyễn Khanh. Sau khi tốt nghiệp đại học và có việc làm vững chắc em tỏ ý  muốn tiếp tay các cô chú bên Úc bằng cách làm đại diện cho Vovicare ở quê nhà.
    Tám năm qua em đại diện cho Vovicare vùng Đà Nẵng, Ngọc Trâm nhiệt tình và có tinh thần trách nhiệm, hồ sơ của mắy chục học sinh do Trâm phụ trách ít khi bị sai sót. Niềm mơ ước được gặp mặt các cô chú Vovicare đã khiến Trâm hoãn lại việc xây sân thượng để trồng rau ăn, lấy số tiền dành dụm nầy mua vé máy bay sang Úc. Đọc thư học trò có rất nhiều em mơ ước được gặp mặt người bảo trợ, trường hợp em Ngọc Hòa mới nhận làm đại diện vùng phụ trội thay thế em Ngọc Vy cũng vậy, trong bức thơ cuối cùng với tư cách là học sinh viết cho người bảo trợ em cũng nói lên niềm mơ ước nầy, không biết Ngọc Trâm  sau hơn 10 ngày gặp một số các cô chú  Vovicare có thấy các cô chú là  những thiên thần không đôi cánh ???
Vovicare bên quê nhà có đến 3 đại diện là 3 học trò của Vovicare đều có tên lót là Ngọc: Đinh Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Ngọc Vy (tạm ngưng làm đại diện vì có gia đình và bận sinh con) và Huỳnh Lê Thị Ngọc Hòa.
    Mùa Giáng Sinh năm nay 2016, Ngọc Trâm đang ở Sydney và rơi vào ngày Vovi vui chơi mừng Tân Niên-Tất Niên 2016 -2017  đồng thời phát hành Bản Tin 39, Ngọc Trâm đã có cơ hội gặp được hầu hết các cô chú Vovi cho thỏa lòng mong muốn của Trâm.
Dưới đây là cảm tưởng của Ngọc Trâm:
MỘT CHÚT TÂM TÌNH CHRISTMAS
    Merry Christmas & Happy New Year!
    Lại một mùa Giáng sinh an lành và hạnh phúc đang đến, nhưng năm nay thật đặc biệt vì lần đầu tiên mình được đón Giáng sinh và năm mới tại một đất nước mà mình đã gắn bó tình cảm với những cô, chú, và anh chị  thiện nguyện hơn mười sáu năm. Có lẽ cũng là duyên tiền đinh hay sao đó mà mình đã được gặp, thấy, cầm tay và những cái ôm thân thương và ấm áp của các cô chú. Vừa xuống sân bay Sydney sau hơn hai chặng bay từ Đà Nẵng đến Sài Gòn và từ Sài Gòn đi Sydney, không khí mát mẻ trong lành nơi đây đã xua tan hết những mệt mỏi và nhất là sự đón chào của co Phượng, cô Tuyết, chú Chí và chú Sơn đã làm tan biến hết nỗi lo lắng, sợ hãi trong suốt hành trình bay vì lần đầu tiên đi du lịch nước ngoài một mình nên cảm giác lo sợ bị lạc đường sẽ không tránh khỏi
    Hiện giờ mình đang ở nhà Cô Phượng và chú Chí, nơi đây có một khu vườn bonsai rất tuyệt đẹp mà mình được biết những chậu bonsai xinh đẹp đó tất cả đều được chăm sóc bởi bàn tay cần mẫn của chú Chí, mỗi khi ngắm nhìn những cây bonsai này, tâm hồn mình như đọng lại và làm xua tan những lo lắng cuộc sống thường ngày, chúng được chăm sóc kỹ lưỡng đến từng chi tiết để có những thân cây đặc biệt. Nhưng mục đích chính của việc chăm sóc những cây bonsai này ngoài niềm đam mê ra, thì việc bán lấy tiền đóng góp cho quỹ thiện nguyện Vovicare mới là đích đến của việc làm này. Thế mới thấy được những công việc thầm lặng hằng ngày, mới hiểu được sự yêu thương, chia sẽ tình cảm và vật chất cho các em học sinh ở quê hương mình. Ngoài ra, còn những công việc thầm lặng khác mà mình không thể diễn tả bằng lời mà chỉ có lòng cảm phục và sự biết ơn. Các cô chú tuy sống ở một nơi khác nhưng tâm hồn vẫn luôn hướng về quê hương, nơi đó vẫn luôn có những hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ. Vẫn lo lắng để làm sao các em được đến trường hằng ngày, thăm hỏi gia đình và rất quan tâm tới việc học của các em, khuyến khích những em có thành tích học tập tốt và động viên những em học chưa tốt. Những công việc tuy nhỏ ví như là những ngôi sao trên bầu trời thì nếu  mọi nguời cùng chung tay đóng góp công sức thì có cả một bầu trời đầy sao có thể soi sáng và dẫn lối để các em học sinh có một tương lai tốt đẹp hơn
    Hội thiện nguyện Vovicare đã hoạt động hơn 17 năm cũng là một kỳ tích mà các cô chú đã luôn cố gắng gìn giữ và phát triển. Con cám ơn các Cô, Chú và anh chị đã hy sinh rất nhiều để VoVicare có được như ngày hôm nay. Con chúc các Cô, chú và các anh chị luôn có nhiều sức khỏe để tìm kiếm được những niềm vui trong công việc thiện nguyện. Cầu chúc một mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc đến trong gia đình Vovicare
    Con chào các Cô Chú
    Sydney, 23/12/2016
Ngọc Trâm

 


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 3.226.243.36    Nối KếtVòng Tay Nối Kết
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1986035 hits  This page: 1986188 hits Page generated in: 0.234375 secs Webmaster