HomeBảo Trợ Học VấnBảo Trợ Từ ThiệnCông tác xã hộiTâm TìnhTìm HiểuBản TinGia Đình VoviVui CườiAbout Us

Mục lục

Tâm TìnhHọc trò đọcBài học về Lòng Tự trọng  
Lính HQ Mỹ nhặt rác ở VN
Báo động 2: Văn hóa Dân tộc
Để lại niềm Danh dự cho con
Tôi đi học
Báo động 1: Văn Hóa Dân Tộc?
Tác động Bài thơ “Tuổi Trẻ”
Câu chuyện một học trò nghèo
Con Ngựa Mù
Một câu chuyện cảm động
Một câu chuyện nhỏ: tấm lòng
Tinh thần người phụ nữ VN
Bài học Tình nghĩa Dân tộc
Bài học Tinh thần Bao dung
Sinh viên VN tại ĐH Berkely
Bài học Tinh thần Tha nhân
Bài học về Lòng Tự trọng
Gương Liều Mình Cứu Người
Từ trái tim bé nhỏ của mình
Bài học: Chớ nên đạo văn
Trúng Lottery, tặng Từ thiện
Bài học về sự tha thứ
Một Tấm Gương
Tội gian lận nên tránh
Cái giá của Nụ Cười
Bài học từ thảm họa Tsunami
Bao la tình mẹ
Hai thiên tài thế giới
Con mắt của trái tim
Câu Chuyện Người Tử Tế‏
Một chuyện ngắn, một bài học
Yên lặng như tờ
Bài học về Đồng Tiền Dơ Bẩn
Lời Di Chúc của Vua Trần
Hịch tướng sĩ
Bình Ngô đại cáo
Biết ơn Thầy tôi
Bác sĩ Mỹ có trái tim vàng
Bài học về tình người
Gương phấn đấu
Bài văn gây xúc động
Bài học Xin Lỗi
Nợ người dễ trả hơn nợ mình


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Bài học về Lòng Tự trọng

    Tôi có về VN đôi lần. Vài người bạn khuyên tôi kẹp vài tờ vào pastport nếu muốn nhanh chóng thủ tục. Tôi theo lời và quả nhiên công việc thông suốt sau vài câu hỏi xã giao. Một lần tôi thấy một thanh niên Việt kiều rất trẻ, chừng 20 thôi, với tuổi đó có lẽ anh sinh ra sau khi gia đình rời VN và trưởng thành ở nước ngòai. Anh ấy đến quầy làm thủ tục bên cạnh trước tôi. Anh ta đi một mình, có lẽ lần đầu về thăm quê hương.

    Tôi thấy hành lý xách tay của anh ta chỉ là một ba-lô nhỏ. Không biết có gì trở ngại, anh ta làm thủ tục khá lâu, lại còn phải đứng qua một bên chờ, nhường chỗ cho người kế tiếp. Còn tôi thì rất nhanh chóng để tiếp tục ra khu vực nhận hành lý. Một lúc lâu sau đó, tôi thấy anh ta ra và nhận hành lý chỉ là một va ly không nặng lắm, trong khi nhiều người khác, như tôi, 2 va ly to nhét phồng. Kể chuyện lại với ông bạn già, ông bạn chép miệng: "Tội nghiệp thằng nhỏ. Chắc không biết thủ tục đầu tiên!".

    Tôi cứ phân vân. Anh ta có lẽ biết chứ, nhưng tuổi trẻ, sinh ra và học hành ở một nước được giáo dục về lòng tự trọng, anh ta thấy mắc cỡ khi làm cái thủ tục đầu tiên, do đó dù biết, anh ta đã không làm. Còn tôi, ở tuổi nhi nhĩ thuận, dù học và hiểu, nhưng đã quen sống trong một xã hội thay đổi, vì lương tâm đã bị mòn răng, thậm chí bị bẻ răng, nên đành theo thời để cầu an. Tôi cảm thấy mắc cỡ và mong tuổi trẻ luôn giữ được sự tự trọng, cứng cỏi vào đời.


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.162.164.86    Tâm TìnhHọc trò đọc
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1318110 hits  This page: 1318213 hits Page generated in: 0.0703125 secs Webmaster