HomeBảo Trợ Học VấnBảo Trợ Từ ThiệnCông tác xã hộiTâm TìnhTìm HiểuBản TinGia Đình VoviVui CườiAbout Us

Mục lục

Tâm TìnhHọc trò viếtCánh thư học sinh Trung học  
Cánh thư học trò Tiểu học
Cánh thư học sinh Trung học
Cánh thư sinh viên Đại học
Tâm tình học sinh từ Bến Tre
Thư sinh viên đã Tốt nghiệp
Tâm tình học sinh từ Đà Nẵng


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Thư của em Đổ Thị Thục Uyên

Em Đổ Thị Ngọc Uyên, một học sinh Quảng Nam được Hội Vovicare nhận bảo trợ từ năm 2008, hiện em đang học lớp 10 viết thư cho người trực tiếp bảo trợ cho em.

Đà Nẳng, ngày 23 tháng 1 năm 2011
Kính gửi bác Nghiêm Minh Phước.
Bác Phước ơi! Vậy là một năm nữa lại trôi qua rồi. Bước sang năm mới con chúc bác luôn được mạnh khoẻ, vui vẻ và hạnh phúc. Bác ơi! Dạo nầy công việc của bác vẫn tốt chứ ạ? Bác và bác gái vẫn khoẻ chứ ạ! Con mong tin bác quá.
Còn phần con bên nầy con cũng rất ổn. Bước vào cuộc sống cấp ba, tuy có nhiều cái bỡ ngỡ xa lạ nhưng con sẽ cố gắng thích nghi dần dần với môi trường mới.
Bác Phước ơi! Bên ấy hiện giờ có lạnh như ở Việt Nam lúc nầy không hả bác? Con không biết bên ấy thế nào nhưng ở Việt Nam bây giờ thì rất lạnh, thậm chí còn rét nữa đó bác. Vào những ngày lạnh như thế nầy thì ai cũng trang bị cho mình những chiếc áo ấm nhất để ra đường và con cũng vậy. Bác biết không, mỗi buổi sáng đi học sớm, con đều thấy trên đường những em bé nhỏ mặc áo quần phong phanh và đứng ở đường biển mấy tiếng đồng hồ. Con nghĩ chắc bác đang thắc mắc là các em ấy đứng ở đó để làm gì đúng không ạ? Thưa bác, các em ấy đứng đó là để chờ có xe nào đi qua thì xin đi nhờ đến trung tâm vé số. Bác ơi! thật tội nghiệp phải không ạ? Nhìn thấy mình áo ấm đầy đủ trong khi các em ấy lại không có đồ ấm để mặc, con thấy thương các em ấy vô cùng. Con ước sao mình có thể làm được điều gì đó cho các em nhỏ ấy. Và ngay lúc nầy đây, con nghĩ muốn giúp đở các em nghèo thì ngay từ bây giờ con phải ra sức học tập. Và không chỉ có con mà toàn thể học sinh Việt Nam đều phải làm như vậy để có thể giúp các em nhỏ và phục vụ đất nước Việt Nam.
Bác ơi! Con xin lỗi, con lại nói lung tung rồi. Thưa bác, con đã nhận được tiền học bảo trợ và bốn trăm nghìn tiền Tết rồi ạ. Con xin cám ơn bác, cám on bác vì tất cả, cám ơn bác đã luôn ở bên con, ủng hộ con trong suốt chặng đường đi vừa qua.
Thôi thư đã dài, con xin dừng bút đây, con chúc bác và bác gái luôn vui vẻ, mạnh khoẻ, hạnh phúc và an lạc trong cuộc sống. Bác cho con gửi lời chúc sức khoẻ đến mọi người trong hội. Chúc các cô chú gặp thành công trong năm mới nầy. Và một lần nữa con xin cám ơn bác trong năm vừa qua. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi của bác, của quí hội, của thầy cô và của mẹ con nữa.
Cháu của bác.
Đỗ Thị Thục Uyên

________________________________________

Thư của em Trần Minh Khiêm

Cha của em Trần Minh Khiêm bị mất tích trong cơn bảo Chanchu 2006. Em là 1 trong số 32 em học sinh có hoàn cảnh tương tự được Vovicare nhận bảo trợ từ năm 2006. Hiện em học lớp 8. Dưới đây là lá thư của em viết cho người bảo trợ của em nhân dịp đầu năm 2011.

Quảng Nam, 17-1-2011
Cô Khánh Vân kính mến!
Hôm nay viết thơ cho cô mà trong long con rất vui, chắc cô cũng vui lắm. Con nhận ra sự cố gắng nào cũng có sự đền bù xứng đáng. Học kỳ 1 con được học khá, hạnh kiểm tốt. Điểm của con rất cao so với chỉ tiêu đạt học sinh khá. Mẹ con và mọi nguười rất vui.
Con quên mất hỏi cô có khoẻ không. Mẹ con nói: “cô khánh vân mà nghe tin con học tiến bộ như vậy chắc cô khoẻ lên chút nữa” có đúng vậy không cô? Gia đình cô bên ấy có vui không? Mọi người đón Giáng Sinh chắc vui lắm. Con thì không được đi chơi nô-en nhưng con cũng không buồn đâu.
Qua kỳ 2 con cũng cố gắng hơn nữa. Mẹ con nói nếu cố gắng lên đến loại giỏi thì mẹ có thưởng cho con. Nhưng con thì dù mẹ có thưởng hay không con cũng sẽ cố hết sức mình. Học ở trường mới thật tốt quá, đúng không cô? Thời gian qua con cũng đã hoà nhập được với các bạn ở đây, cả các thầy cô cũng rất thương con vì nhà con nghèo nhất lớp mà học tiến bộ nhất, con mừng lắm.
Con cám ơn cô vì cô giúp con nên con có thể quyết tâm cố gắng để cô và mẹ con vui. Con mong tiếp tục được cô giúp đở tiếp. Tết nầy tuy không được đi chơi với ba con nhưng con cũng bớt buồn rồi cô ạ, và con cũng rất nhớ ba con. Mẹ con nói ba con cũng đang vui vẻ vì biết con học hành chăm chỉ và bớt đi chơi lại đó cô, cô có tin không?
Con chúc cô và gia đình cô năm mới thật thành công và dồi dào sức khoẻ. Con xin dừng bút tại đây , con chào cô.
Con
Trần Minh Khiêm

_____________________________________________

Thư của em Nguyễn Văn Dễ, học sinh 8

Em Nguyễn Văn Dễ là học sinh lớp 8 Huyện Củ Chi, dù gia cảnh khó khăn và nghèo khổ nhưng rất hiếu học và luôn luôn đạt loại giỏi. Em được anh H. S. Nam bảo trợ học vấn từ tháng 10/2011. Dưới đây là lá thư đầu tiên em gởi cho người bảo trợ học vấn cho em.

Củ Chi, ngày 24-10-2011
Chú Nam kính mến
Khi cầm được số tiền bảo trợ trên tay và biết chú là người bảo trợ cho con. Con vô cùng xúc động và con biết cái mơ ước được tiếp sức tương lai của con cuối cùng cũng đã thành hiện thực. Chú Nam biết không đã mấy năm rồi con cấp sách đến trường mà không đầy đủ như các bạn, con buồn lắm.
Mặc dù con biết gia đình còn nhiều khó khăn lắm, Ngoại thì đã gìa ngoài tám mươi tuổi, Mẹ thì bị bệnh tâm thần, còn người cha vô tâm bỏ rơi con từ líc nhỏ chỉ còn mình Dì ngoài năm mươi tuổi; Dì đã hi sinh cả hạnh phúc riêng tư của mình sống vậy để nuôi bà, nuôi mẹ và nuôi con ăn học bằng những đồng tiền làm thuê, làm mướn cho người ta. Có nhiều lúc không có tiền lo cho gia đình, con thấy Dì ngồi khóc một mình giữa đêm khuya, con thương dí lắm, cũng có lúc con tính bỏ việc học để kiếm một việc gì đó phụ Dì nhưng rồi con suy nghĩ lại cảm thấy tiết việc học của mình quá, bởi vì trong suốt bảy năm qua con đều đạt học sinh giỏi, khá của trường, con nghĩ nếu mình cố gắng học tập biết đâu sau này có thể giúp ích cho bản thân và gia đình. Khi nghe Chú đã bảo trợ cho con, con rất vui và nghĩ mình được chú tiếp thêm một sức mạnh để tiếp tục việc học của mình.
Con vô cùng cám ơn chú Nam, con hứa sẽ cố gắng hơn nữa để không phụ lòng của Chú, của gia đình và của mọi người đã đặt niềm tin vào con.
Cuối thư con không biết nói gì cả chỉ biết gởi đến chú lời chúc sức khỏe và lời cám ơn chân thành của con. Con xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để không làm buồn lòng cho tất cả mọi người.

Kính thư
Con, Nguyễn Văn Dễ


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 34.228.41.66    Tâm TìnhHọc trò viết
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1581551 hits  This page: 1581686 hits Page generated in: 0.078125 secs Webmaster