HomeBảo Trợ Học VấnBảo trợ Từ thiệnNối KếtBản TinHỏi & ĐápGây QuỹGiải TríAbout Us

Mục lục

Nối KếtHọc trò viếtCánh thư học sinh cấp 3  
Cánh thư học trò cấp 1 & 2
Cánh thư học sinh cấp 3
Cánh thư sinh viên Đại học
Thư sinh viên đã Tốt nghiệp


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Thư của em Đổ Thị Thục Uyên
Em Đổ Thị Ngọc Uyên, một học sinh Quảng Nam được Hội Vovicare nhận bảo trợ từ năm 2008, hiện em đang học lớp 10 viết thư cho người trực tiếp bảo trợ cho em.

Đà Nẳng, ngày 23 tháng 1 năm 2011
Kính gửi bác Nghiêm Minh Phước.
Bác Phước ơi! Vậy là một năm nữa lại trôi qua rồi. Bước sang năm mới con chúc bác luôn được mạnh khoẻ, vui vẻ và hạnh phúc. Bác ơi! Dạo nầy công việc của bác vẫn tốt chứ ạ? Bác và bác gái vẫn khoẻ chứ ạ! Con mong tin bác quá.
Còn phần con bên nầy con cũng rất ổn. Bước vào cuộc sống cấp ba, tuy có nhiều cái bỡ ngỡ xa lạ nhưng con sẽ cố gắng thích nghi dần dần với môi trường mới.
Bác Phước ơi! Bên ấy hiện giờ có lạnh như ở Việt Nam lúc nầy không hả bác? Con không biết bên ấy thế nào nhưng ở Việt Nam bây giờ thì rất lạnh, thậm chí còn rét nữa đó bác. Vào những ngày lạnh như thế nầy thì ai cũng trang bị cho mình những chiếc áo ấm nhất để ra đường và con cũng vậy. Bác biết không, mỗi buổi sáng đi học sớm, con đều thấy trên đường những em bé nhỏ mặc áo quần phong phanh và đứng ở đường biển mấy tiếng đồng hồ. Con nghĩ chắc bác đang thắc mắc là các em ấy đứng ở đó để làm gì đúng không ạ? Thưa bác, các em ấy đứng đó là để chờ có xe nào đi qua thì xin đi nhờ đến trung tâm vé số. Bác ơi! thật tội nghiệp phải không ạ? Nhìn thấy mình áo ấm đầy đủ trong khi các em ấy lại không có đồ ấm để mặc, con thấy thương các em ấy vô cùng. Con ước sao mình có thể làm được điều gì đó cho các em nhỏ ấy. Và ngay lúc nầy đây, con nghĩ muốn giúp đở các em nghèo thì ngay từ bây giờ con phải ra sức học tập. Và không chỉ có con mà toàn thể học sinh Việt Nam đều phải làm như vậy để có thể giúp các em nhỏ và phục vụ đất nước Việt Nam.
Bác ơi! Con xin lỗi, con lại nói lung tung rồi. Thưa bác, con đã nhận được tiền học bảo trợ và bốn trăm nghìn tiền Tết rồi ạ. Con xin cám ơn bác, cám on bác vì tất cả, cám ơn bác đã luôn ở bên con, ủng hộ con trong suốt chặng đường đi vừa qua.
Thôi thư đã dài, con xin dừng bút đây, con chúc bác và bác gái luôn vui vẻ, mạnh khoẻ, hạnh phúc và an lạc trong cuộc sống. Bác cho con gửi lời chúc sức khoẻ đến mọi người trong hội. Chúc các cô chú gặp thành công trong năm mới nầy. Và một lần nữa con xin cám ơn bác trong năm vừa qua. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi của bác, của quí hội, của thầy cô và của mẹ con nữa.
Cháu của bác.
Đỗ Thị Thục Uyên

Thư của em học sinh Lại Xuân Minh , lớp 11
Em lại Xuân Minh có cha là một ngư dân đi biển đánh cá sinh sống nhưng không may bị mất tích trong trận bào Chanchu năm 2006. Khi em học lớp 3, Vovicare đón nhận và được Chị Lan Hương bảo trợ học vấn cho em. Hiện nay em Minh đang học lớp 11.

Bình Minh, ngày 29 tháng 1 năm 2018
Cô Lan Hương kính mến,
Đã lâu lắm rồi cháu chưa viết thư cho cô. Hôm nay cháu ngồi vào bàn viết đôi dòng tâm sự cùng cô.  Cháu mong  thư sẽ đến với cô trong những ngày giáp Tết để cô có them một niềm vui nho nhỏ.
Đầu thư cháu không có gì hơn chỉ biết chúc cô và gia đình luôn mạnh khỏe và đón một cái Tết truyển thống nơi đất người thật vui vẻ hạnh phúc, phát tài phát lộc luôn cô nhé.
Thưa cô, vừa rồi đến ngày gần thi cháu đã bị đau rất nặng, nằm viện mới về nên điểm học kỳ  I  của cháu chỉ trung bình.  Cháu thật sự rất buồn vì kết quả của cháu không như mong muốn cô  ạ.  Con đường tương lai đang đến gần cháu nên cháu sẽ cố gắng thực hiện ước mơ còn  dang dở của Ba cháu cô ạ.
Tết đang cận kề, bao nhiêu bộn bề bắt đầu gánh nặng lên đôi vai của mẹ cháu. Gia đình thiếu vắng bóng  Ba cháu cũng đã 11năm, 11năm trước anh em cháu có Ba có Mẹ, gia đình êm ấm. Bây giờ mọi thứ thay đổi thì Ba cháu lại không còn. Gia đình người ta  phát triển trở nên hạnh phúc, còn gia đình cháu lại thiếu Ba, anh em cháu mồ côi cha, gia đình nghèo khó, học tập đã là một gánh nặng thì anh em cháu làm sao mơ tới đồ mới, đồ Tết hả cô!. Nhiều lúc nhìn em cháu đã có lúc cháu tuyệt vọng, muốn nghỉ học đi làm để phụ mẹ lo cho em cháu. Mấy đứa bạn có ba mẹ chăm lo, còn em cháu lại tự lo vì mẹ phải đi làm sớm, còn cháu cũng đi học sớm, mọi thứ ở nhà em cháu tự lo về việc ăn uống đến việc đi học. Cháu thật sự thương em và mẹ, cuộc sống nghèo khổ luôn bám gia đình cháu suốt mấy năm  qua. Cháu buồn và tủi than lắm cô ạ!. Nhưng giờ cháu biết cháu là chổ dựa tinh thần vững chắc cho mẹ, cháu là bao nhiêu sự hy vọng của mẹ và em. Cháu sẽ cố gắng học thật tốt để thực hiện ước mơ, cháu sẽ cố gắng học cách làm người và cách thành công để lo cho em cháu và mẹ đở thiếu thốn trong những ngày Tết đến.
Nhờ có sự giúp đở của cô mà gia đình cháu bớt đi một gánh nặng về việc học tập của cháu. Cháu thật sự rất cảm ơn cô đã giúp đở cho cháu trong thời gian qua. Cháu cảm ơn cô và cháu hứa sẽ học thật tốt để không phụ long cô và mẹ cháu.
Cuối thư cháu không có gì hơn chỉ biết chúc cô và gia đình cô có một năm mới vui vẻ và bình an,  vạn sự như  ý và đặc biệt nhất là mạnh khỏe và thành công trên con đường làm ăn mà cô đã chọn.
Cháu của cô,
Lại Xuân Minh

Thư của em học sinh Đỗ Minh Hòa, lớp 12  Cam Ranh - Nha Trang
Em Hòa đươc cô Lan Khánh bảo trợ học vấn từ năm 2013 khi em vừa vào lớp 10.  Em là một trong hơn 10 em được bảo trợ, cư ngụ trên đảo Bình Ba Cam Ranh, nơi đây chỉ có trường tiểu học nên các em phải về Cam Ranh thuê nhà trọ học Trung học, vì thế tốn phí cho việc học của các em cao hơn và Vovicare đã quan tâm đáp ứng phần tài chánh thiết thực cho các em.

Cam Bình, ngày 25 tháng 8 năm 2016
Cô Lan Khánh yêu mến!
 Con là Minh Hòa của cô đây ạ. Không biết dạo này cô có khoẻ không. Cuộc sống của cô như thế nào và mọi chuyện đều xảy ra tốt đẹp chứ ạ. Lời đầu tiên cho con gởi lời chào, lời thăm và lời chúc sức khoẻ với cô và gia đình cô nhé.
Con rất mừng và may mắn khi nhận tin rằng sẽ được tái bảo trợ. Với con đây sẽ là niềm động lực to lớn, là nền tảng vững chắc có thể giúp con tiếp tục trên con đường học tập.
Cô Lan Khánh ạ. Con biết công việc sẽ khiến cô rất bận rộn và mệt mõi nhưng suốt thời gian qua cô đã luôn đồng hành cùng con suốt chặng đường dài. Cô luôn âm thầm ủng hộ và giúp đở con trong những lúc con bần cùng nhất trong cuộc sống và cảm thếy cô đơn nhất. Những lá thư là những lời tâm sự chân thành có thể giúp con vơi đi nỗi lòng mà bấy lâu nay con không hề bày tỏ. Cô không khác gì người mẹ, một người mẹ luôn mơ hồ trong tâm trí, một người mẹ sống thầm lặng và luôn ủng hộ và giúp đở đứa con mình trong mọi hoàn cảnh. Cuộc đời không ai lấy đi của ai tất cả. Ông trời đã khiến người mẹ ruột phải rời xa con nhưng bù lại đã cho con thêm một người mẹ, người mẹ này luôn dõi theo từng bước chân của con, luôn nhìn lại những mãnh thư mà con đã nắn nót và luôn giúp đở để con có cuộc sống vững vàng.
Con vui lắm cô à. Con được đậu vào 2 trường đại học. Đối với Đại học Khánh Hòa là Đại học Sư phạm Toán và Đại học Nha Trang là Đại học Công nghệ Kỹ thuật Môi trường. Bố con muốn con học Đại học Sư phạm Toán để có một công việc nhẹ nhàng với mức thu nhập ổn định. Nhưng không, "Môi trường" đã làm con ám ảnh cả trong tiềm thức, nó khơi dậy cho con sức sống và khêu gợi làm con phải yêu nó. Con nhận thấy rằng "môi trường" là một đề tài nóng, nó luôn xuất hiện trên tin tức và báo chí và những nguồn tin khác mỗi ngày. Những cơn thịnh nộ của nó đã lấy đi tất cả, nào là tài sản vật chất, cơ sở hạ tầng và lấy đi tính mạng của hàng triệu người, người thân phải lìa xa nhau và chua xót hơn "kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh". Con nghỉ con nên làm điều gì đó và cuối cùng con thuyết phục ba và trở thành sinh viên năm thứ 1 Đại học Công nghệ Kỹ thuật trường Đại học Nha Trang. Sau 4 năm học và ra trường lúc đó họ sẽ cần những chuyên viên giỏi có thể giúp họ cải thiện được tình trạng môi trường và trong quá trình học con sẽ quyết tâm cố gắng và rèn luyện để trở thành một trong những chuyên viên giỏi đó.
Đại học là một bước ngoặc là niềm tự hào và niềm vui của tất cả các gia đình có đầy đủ điều kiện, nhưng với những đứa con nghèo với những gia đình khó khăn thì đại học là một điều dở khóc dở cười. Cười vì tuy nghèo mà con thi đổ vào đại học. Khóc vì liệu rằng cả 4 năm đại học có thể duy trì cho con mình học đến khi ra trường không.
Con vẫn nhận đủ số tiền 450.000 đồng hàng tháng. Một lần nữa cho con xin chân thành cảm ơn cô ạ. Số tiền này đã góp phần to lớn cho con suốt chặn đường dài vừa qua. Nếu có cơ hội học hết và ra trường có việc làm, con sẽ là một người có tấm lòng hảo tâm, trượng nghĩa giống cô để giúp cho những em học sinh nghèo vượt khó cô nhé.  
Cuối thư, cho con chúc sức khoẻ tới cô và gia đình cô ạ. Cô gìn giữ sức khoẻ nhé và luôn hạnh phúc và may mắn và thành công trong công việc.
Con,
Đỗ Minh Hòa

Thư của em học sinh Trần Thị Vành Khuyên, lớp 12, Quảng Nam
0

TpHCM, ngày 1 tháng 7 năm 09
Kính thưa cô Hà!
   Đã gần một năm rồi, kể từ này con may mắn được nhận hổ trợ và người bảo trợ con chính là cô. Đối với con đó là diễm phúc bởi vì con biết rằng có nhiều bạn gia cảnh cũng giống như con.
    Cô biết không? Với số tiền trợ cấp hàng tháng, con đã có thể làm nhiều việc hơn. đó là những việc thật sự ý nghĩa mà nếu không có khoản tiền đó, cuộc sống con đã chật vật khó khăn nhiều.
    Cô ơi, con cám ơn cô nhiều lắm. Lúc nào cũng vậy, những lúc con mệt mõi, chán nản nhất con đều lấy gia đình, lấy việc nhận học bổng làm mục tiêu phấn đấu. Như cô thấy đó, con đã làm được điều mà ba má, mọi người đều vui lòng - đó là kết quả học kỳ I vừa qua.
    Cô à, nhiều lúc con thấy hơi băn khoăn về cô. Không biết cô là ai? Cô sống như thế nào? Tại sao cô lại giúp đở con mà con không hề biết mặt cô? ? ? Đó chỉ là những câu hỏi bỏ ngõ, dù thế, con biết rằng cô là một người tốt bụng, từ thiện. Và con là một người may mắn được nhận ân huệ đó của cô. Con hứa với cô sẽ không phụ công ơn đó.
    Giá như con biết nhiều về cô, về cuộc sống của cô thì cô cháu mình có thể trò chuyện nhiều hơn, hoặc ít ra con cũng biết là nên tâm sự với cô điều gì. Những lá thư trước, cũng đếu là con tự kể về gia đình và cuộc sống của con, con không biết viết gì nữa cả.
    Hy vọng một ngày gần nhất, cô sẽ hồi âm con kể trong thư, cô sẽ thông báo cho con biết về cô, cô như thế nào... được không ạ?
    Thôi, con xin dừng bút đây. Con kính chúc cô và gia đình khoẻ mạnh, thành công. Con kính chào cô.
Ký tên
Trần thị Vành Khuyên

Thư của em học sinh Lê Thị Như Ngọc, lớp 11, Đồng Nai 

La Ngà, Ngày 21/9/2008
Kính gởi cô Tú!
    Lại một tháng nữa trôi qua rồi. Sao mà thời gian lại trôi qua nhanh thế cô nhỉ! Con đã vào học chính thức của năm học lớp 12 đã 3 tuần rồi. Chương trình học tập của năm học cuối cấp này thật dài và khó quá cô ạ! Một năm học mang tính quyết định - một năm học đúng với tính chất của nó.
    Cô Tú kính! Mới đó thôi mà đã hơn 6 năm trời cô dìu dắt và nâng đỡ con bước dài trên con đường học vấn rồi cô nhỉ! Trong nhiều năm qua, cô có biết con luôn mang nặng một lóng biết ơn đối với cô, một lòng kính trọng, yêu thương cô không? Con không biết, phải đến bao giờ con mới có khả năng trả lại cô món nợ tình nghĩa này. Nhìn ba, mẹ con vất vả làm việc nuôi tụi con ăn học thành tài, con biết cô cũng vất vả không kém. Con thương và yêu mọi người nhiều lắm. Con sẽ cố gắng học tập thật tốt để cho ba mẹ và cô không buồn vì con.
    Tháng 9 này, con đã nhận được số tiền là 500.000 $ VN. Từ trước tới nay, con chưa bao giờ dược cầm một số tiền lớn như vậy. Con vui mừng lắm cô ạ. Con cảm ơn cô rất nhiều. Có số tiền này trong tay con sẽ có tiền đóng học phí và mua thêm sách vở để học tập, đở đần một phần nào đó và yên tâm hơn để học tập tốt hơn.
    Cô hãy giữ gìn sức khoẻ, cô luôn mạnh khoẻ là con mừng lắm. Kính chúc cho công việc làm ăn của cô luôn thuận lợi, gia đình hạnh phúc, an vui.
Kính thư:
Con của cô
ký tên
Lê Thị Như Ngọc

* * *

La Ngà - Ngày 5 tháng 11/2009
Cô Tú kính mến!
    Dạo này cô có khoẻ không ạ? Công việc làm ăn của những ngày cuối năm chắc sẽ làm cô vất vả nhiều lắm có phải không cô? Đó luôn là điều mà con luôn phải lo lắng cho Cô.
Con gái mong rằng cô sẽ giữ gìn sức khoẻ thật tốt, thật mạnh giỏi là con mừng rồi!
    Một năm nữa lại sắp quay lưng đi. Một năm nữa trôi qua làm cho con lớn hơn, trưởng thành hơn, có hiểu biết hơn để rồi con nhận ra được rằng bao năm qua con đang mang trên mình một ân tình hết sức lớn lao mà suốt cuộc đời có lẽ con sẽ không bao giờ trả được. Con biết con đã nói những lời này rất nhiều lần nhưng lần này con vẫn muốn nói: 'con rất biết ơn và yêu cô nhiều nhiều lắm!"
    Những cơn gió se se lạnh lùa qua cửa sổ báo hiệu một mùa Giáng sinh đang chuẩn bị về. Cô hãy giữ cho cơ thể luôn ấm trong suốt mùa Đông này, cô nhé!
    Nhân dịp này con kính gởi những lời chúc tốt đẹp nhất đến cô và toàn thể gia quyến. Chúc mọi người luôn gặp nhiều điều an lành và đón một mùa Giáng sinh thật vui vẻ - hạnh phúc.
MERRY CHRISTMAS
anh HAPPY NEW YEAR 2009
Con gái
Ký tên
Lê thị Như Ngọc

Thư của em học sinh Đặng Thị Kim Xuân, lớp 10  Đồng Tháp
Em học sinh Kim Xuân được Chị Kim Thu bảo trợ  từ tháng 10 năm 2012. Nay em đang học lớp 10 Trung học phổ thông Châu thành tỉnh Đồng Tháp.

Đồng Tháp ngày 10/01/2014
Cô Thu thương mến,
Con là Kim Xuân đây ạ! Dạo này cô vẫn khỏe phải không ạ? Thời gian trôi qua nhanh thật, cái không khí se lạnh của đất trời đã bao trùm đất Việt rồi cô ơi! Những giọt sương long lanh trong buổi sớm, hòa cùng những tiếng chim ngân vang trong ánh mai đã thay bao lời báo hiệu xuân đã về. Một năm nữa đã sắp phải trôi qua, và con cũng đã trải qua học kì đầu của năm học lớp mười, con cảm thấy hài lòng với kết quả lắm bởi con đã cố gắng giử vửng được danh hiệu học sinh giỏi của lớp. Không những vậy, con còn được hạng nhì của lớp nữa đó cô. Con vui lắm, vừa vì con đã nổ lực phấn đấu vượt qua những khó khăn, vượt qua được bản thân để đạt được kết quả tốt. Niềm vui thứ hai của con là khi thấy được niềm vui nụ cười nở trên môi mẹ. Có lẽ mẹ vui mẹ cũng tự hào về con, con đã không phụ lại bao gian nan, vất vả, những giọt mồ hôi mẹ đổ xuống vì con, và con cũng mong cô vui cùng con, tuy hạng nhì chưa phải là hạng cao nhất lớp, nhưng đây đã là toàn bộ sự phấn đấu không ngừng trong học kì này của con rồi. Con mong kết quả này giúp cô xóa bớt phần nào những vất vả mà cô đã trải qua vào những thời gian rảnh để làm và bán thức ăn vào ngày cuối cùng của tuần để dành chút tiền giúp đỡ cho con. Cô ơi, cô có biết không những số tiền ấy đối với con nó quí báo biết bao. Với bốn trăm ngàn đồng, nó là tiền học thêm, cũng là tiền ăn tiền uống của con trong suốt một tháng, con trân trọng từng nghìn, con đã cố gắng gìn giử để chu toàn cho tháng, và con sẽ không dừng lại ở đó, con sẽ cố gắng ôn bài thật kĩ cho học kì sau, cũng như cho bài thi môn sinh học sắp tới. Bởi con đã quyết định học giỏi để vào khối B, và vài ngày nữa con sẽ thi để tuyển chọn học sinh giỏi môn Sinh. Con mong cô hãy tin vào con, con sẽ cố gắng hết khả năng của mình để đạt kết quả tốt. Nhưng vui thì vui vậy, con vẫn còn chút buồn và lo lắng, vì đã sắp đến Tết, ai ai cũng tất bật sắm sửa, nhà cửa để đón Tết, còn mẹ con thì đã xuất hiện thêm nhiều nét chân chim trên đôi mắt, khi bao gánh nặng về cơm áo hằng ngày vẫn " ăn chưa no, lo chưa tới " thì đâu có mà lo về cái ngày Tết đã đến. Có khi con thấy mẹ ngồi lâu lắm ở góc giường mà suy nghĩ. Con còn thấy mẹ khóc, con hỏi thì mẹ không nói gì cả, nhưng con biết mẹ vừa buồn vừa tủi. Vì cha con không được như bao người cha khác, ông đã bị bệnh khi con còn bé, mẹ vừa làm chồng, làm vợ, làm mẹ cho đàn con thơ. Mẹ đã rất tủi thân, không phải vì bản thân vất vả, mà là vì khi mẹ con thấy lũ bạn cùng trang lứa có cha mẹ lo lắng đủ mọi thứ, Tết sắp đến, họ tất bật sắm sửa đồ Tết áo quần cho con họ thì mẹ lại khóc. Con buồn quá, biết làm gì mà đở đần mẹ bây giờ hả cô?  Trong khi con còn là gánh nặng của mẹ, con thật vô dụng, con là người thất bại lắm phải không cô? Mà thôi đi, con nói thêm cô chỉ buồn thêm thôi. Dù sao Tết cũng sắp đến rồi, con chúc cô có cái Tết an lành, hạnh phúc bên gia đình, sức khỏe dồi dào, luôn luôn vui cô nhé. CHÚC CÔ LUÔN GẶP NHIẾU MAY MẮN.
Đặng Thị Kim Xuân

Thư của em học sinh  Bùi Hoàng Thương, lớp 11 - Bến Tre
Em Thương đươc cô Bùi Thúy Ngọc bảo trợ học vấn từ năm 2011 khi em đang học lớp 7. Năm nay 2016,  em đang học lợp 11 trường Trung học Châu Hòa Bến Tre.

Châu Hòa, ngày 02 tháng 6 năm 2016
Kính gởi cô Thúy Ngọc
Con tên là Bùi Hoàng Thương, lớp 11 A3 Trương Trung học phổ thông Nguyễn Thị Định.
Cô Ngọc kính mến!
Cô ơi đến hôm nay thì con đã chính thức bãi trường hơn một tuần rồi. Con cũng đã có kết quả học tập hết rồi. Đối với kết quả như thế này thì chắc có lẻ cô sẽ buồn lòng vì con nhiều lắm, nhưng cô ơi con không buồn vì đối với con như thế là đã cố gắng nhiều lắm rồi, và đó cũng chính là sức học thật sự của con nên con không thấy hối hận nhiều. Có lẻ con cũng đã cố gắng thật sự như lời thầy cô đã nhận xét là cố gắng nhưng chưa đều ở các môn. Con chỉ tiếc một chút thôi phải chi mình rán hơn ở môn toán một chút nữa là được loại khá rồi. Con thật sự xin lổi cô rất nhiều. Con biết khi cô xem bảng điểm của con thì có lẻ cô sẽ buồn vì con lắm.
Suốt thời gian qua cô đã nhiệt tình tài trợ kinh phí cho con đi học một số tiền không phải là nhỏ kể từ đó đến giờ. Con cảm ơn cô về điều đó rất nhiều. Con cảm thấy mình có lổi nhiều lắm vì đã phụ vào sự kì vọng của cô. Cô ơi, ở năn học tới nếu mà cô thấy vẫn còn kì vọng vào con mà tiếp tục bảo trợ cho con thì con xin cảm ơn cô nhiều lắm. Nhưng nếu cô cảm thấy con không xứng đáng nữa mà ngưng việc bảo trợ cho con thì con cũng hiểu, con không dám buồn gì cô đâu. Và con thật sự cảm ơn cô nhiều lắm vì suốt mấy năm qua cô đã giúp đở cho con rất nhiều, giúp cho gia đình con vươn lên vượt khó. Và con cảm thấy mình có lổi ở một chuyện nữa là cho đến bây giờ thì con chỉ biết gửi lời cảm ơn đến cô chứ chưa làm gì khác để thật sự làm cô vui lòng. Con xin lổi.
Cuối thư con kính chúc cô sức khoẻ dồi dào và gặp nhiều may mắn.
Con của cô
Bùi Hoàng Thương

Thư của em học sinh  Nguyễn Lâm Thanh Bình, lớp
Em Thanh Bình quê ở Bình Thuận. Em được Chị Thanh Trúc bảo trợ từ năm lớp 9, nay em đang học lớp 12 va chuẩn bị cuối niên học này sẽ thi vào Đại học.

Cô Nguyễn Thị Thanh Trúc và các cô chú hội thiện nguyện Vovicare kính mến.
 Lời đầu thư con xin chúc cô chú nhiều may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.
 Cô Trúc ơi! năm nay con học lớp 12 rồi cô ạ ! Con thấy thời gian sao trôi nhanh quá, mới ngày nào con còn bở ngở lúng túng khi vào học trường cấp ba, mà giờ đây đã là học sinh cuối cấp, sắp ra trường rồi cô ạ! Dạo này cô có khỏe không? Công việc và gia đình cô vẫn bình thường chứ ạ? Con thì vẫn khỏe và học tập tốt, gia đình con cũng vậy. Con bước sang năm 12 này quá nhiều áp lực cô ạ. Con học sáng, chiều, tối lại phải đi học thêm, lúc nào cũng học, giờ nào cũng học, thậm chí cả thời gian ăn ngủ cũng thiếu thốn. Nhưng dù sao con cũng phải cố gắng, con đã trải qua 11 năm học khó khăn, chẳng lẻ chỉ còn năm nay là năm quyết định tương lai của mình mà con lại không làm được, không dám đối mặt với bản thân, phụ lòng cha mẹ, người thân bạn bè và cô đã tin tưởng và giúp đở con trong suốt thời gian qua. Nhờ sự giúp đở của cô Trúc và hội Vovicare tiếp cho con thêm sức mạnh, giúp con vững vàng trên con đường học vấn. Thời gian thấm thoát trôi đi bây giờ suy ngẫm và nhìn lại thì càng thấy quí và trân trọng hơn nữa sự giúp đở của cô và hội, những người luôn lặng lẽ, âm thầm nhưng là bệ sống vững chắc cho những tương lai của Việt Nam, trong đó có con. Con xin hứa sẽ học tập nhiều hơn nữa, làm nhiều hơn nữa để sau này có thể trở thành một thành viên trong hội, có những hành động thiết thực cho đàn em phía sau mình. Con xin chân thành cảm ơn cô Trúc và các cô chú hội thiện nguyện Vovicare đã giúp đở những học sinh nghèo như con có điều kiện để tiếp tục học tập, tiếp tục thực hiện ước mơ, hoài bảo của mình. Bao nhiêu thời gian con ngồi trên ghế nhà trường an tâm học tập là bấy nhiêu thời gian cô phải cực nhọc, chắt chiu từng đồng tiền để gởi cho con, con thấy mình thật hạnh phúc. Con không biết làm gì hơn để tỏ lòng biết ơn đối với cô, chỉ có thể viết vài dòng thư ngắn ngủi cám ơn cô, mong cô chấp nhận. Số tiền tháng này con nhận được từ cô là 400,000 đồng, hội Vovicare ủng hộ cho con mua sách vở năm học mới là 400,000 đồng và số tiền Khen Thưởng là 2 triệu đồng , con xin chân thành cảm ơn cô chú nhiều lắm. Với số tiền đó con sẽ cố gắng học tập thêm, trau dồi kiến thức. Năm nay thi đại học rất khó cô ạ, nên việc học của con áp lực hơn nhiều, ước mơ của con là thi đậu vào trường Đại Học Kinh Tế cô ạ, và chuyên ngành Quản Trị Kinh Doanh. Bởi thế con sẽ học tập tốt để thực hiện nguyện vọng của mình, để không phụ lòng tin của cô chú, gia đình và bạn bè. Cô ơi, cũng gần đến sinh nhật con rồi cô à, ngày 30/9 là sinh nhật con, hì. Con chưa bao giờ được tổ chức sinh nhật cả, nhưng con muốn ở cùng với gia đình, muốn quây quần bên ba mẹ, nhưng con học xa quá, thời gian học lại nhiều nên con không về nhà được, con buồn lắm nhưng cũng phải chấp nhận vì hoàn cảnh mà ! Bởi con nghĩ đến những người kém may mắn hơn con thì sao, con có gia đình có bạn bè, người thân và các cô chú yêu thương con, đó là điều hạnh phúc nhất mà con có được, con không mơ ước cao sang gì hơn nữa. Con hứa sẽ học tập thật tốt để không bị ai xem thường, để không ai chỉ chỏ vào con và bảo :" con bé này nhà nghèo mà không lo học hành ". Con hứa con sẽ làm được. Một lần nữa, con xin cảm ơn cô Trúc và các cô chú trong hội thiện nguyện Vovicare đã tiếp sức mạnh cho con thực hiện ước mơ của mình.
 Cuối thư con kính chúc cô Trúc và các cô chú trong hội sức khỏe dồi dào, nhiều may mắn và thành công trong cuộc sống, sẽ giúp đở được nhiều hơn những mảnh đời khó khăn như con.
Nguyễn Lâm Thanh Bình.

Thư của em học sinh  Đỗ Thanh Hảo, lớp 12
Thư cháu Đỗ Thanh Hảo, Quảng Nam, lớp 12. Cháu Hảo là 1 trong 20 cháu được Hội đồng Khen Thưởng Vovicare chọn là Học Sinh Danh Dự Vovicare năm học 2013-2014. Em đã chuyển về Vũng Tàu và đang học tại đây.

Vũng Tàu, ngày 23/09/2014
Kính gởi hội Vovicare,
Con là Đỗ Thanh Hảo, là học sinh nghèo được hội bảo trợ học vấn trong năm học vừa qua. Lời đầu tiên con kính chúc các cô chú trong hội được nhiều sức khỏe, gia đình hạnh phúc, mọi việc đều được thành công như ý.
Kính thưa quý hội, vừa qua con được quý hội chọn là Học Sinh Danh Dự của hội năm học 2013-2014. Khi Ni Sư Chúng Liên báo cho con biết tin này, người con run lên vì vui sướng. Con không biết có phải mình đang mơ không nữa. Vì đây là điều đâu phải dễ xảy ra đối với con. Con biết còn có rất nhiều bạn hoàn cảnh như con thậm chí là hơn con nữa nhưng các bạn ấy rất nổ lực phấn đấu và học rất giỏi. Chắc đây là điều may mắn của con và đặc biệt là sự ưu ái của quý hội dành cho con. Một điều làm con tiếc vô cùng là ngày đi nhận phần thưởng danh dự đó con không thể đi được vì con bận phải làm bài kiểm tra trên lớp không thể nghỉ được, em trai của con đã đi nhận thay cho con. Phần thưởng một trăm đô la đối với con là quá lớn và ý nghĩa vô cùng. Bởi ở nơi phần thưởng này là cả tình thương và niềm hy vọng, tin tưởng mà các cô các chú gói gởi cho con. Con cầm phần thưởng trong tay mà thầm cảm ơn quý cô, chú trong hội. Con có cảm giác mình là đứa con của hội vậy, và con đang ngụp lặn, hạnh phúc trong tình thương của cô chú dành cho.
Phần thưởng còn là nguồn an ủi, là nguồn động lực để con tiến tiếp trên con đường học vấn của mình và tự dặn lòng là phải nổ lực phấn đấu nhiều hơn nữa. Quý hội đã gởi gắm nơi con trọn niềm tin tưởng, niềm hy vọng và ước mơ. Vì thế mà con không nên phụ lòng mong mỏi của các cô các chú. Con hứa sẽ chăm lo học thật giỏi, rèn luyện đạo đức tốt để mãi mãi là con ngoan, trò giỏi và sau này sẽ tiếp bước các cô các chú làm lợi ích cho nước nhà, đặc biệt là giúp đở các em có hoàn cảnh như con bây giờ.
 Thưa quý cô chú, thư đã dài, con xin dừng bút. Một lần nữa con kính chúc các cô các chú trong hội sức khỏe, hạnh phúc và thành công. Con chúc cho hội Vovicare càng ngày càng vững mạnh, là nơi chắp cánh ươc mơ cho những đứa trẻ như con bay vào khung trời tri thức của nhân loại.
Kính thư,
Con, Đỗ Thanh Hảo

Thư của em học sinh  Đặng Thị  Hà, lớp
Em học sinh Đặng Thị Hà đã được anh chị Lý Kế Hiền bào trợ cho em được cơ hội đến trường. Năm nay em học lớp 11 trường Trung học Cơ Sở Quang An – Huế.

Thừa Thiên Huế, ngày 27 tháng 01 năm 2015
(Thứ ba,mồng 8 tháng Chạp,năm Giáp Ngọ)
Chú Hiền kính mến,
 Cháu là Hà đây, dạo này chú vẫn khỏe chứ? Công việc của chú có thuận lợi không? Còn cháu,cháu vẫn khỏe và gia đình cũng thế.
 Chú ơi, học kỳ vừa rồi cháu thi được điểm khá cao, đặc biệt ở môn toán cháu được 10 điểm, đây là niềm vui rất lớn của cháu bởi vì đây là lần đầu tiên cháu đạt được 10 điểm môn Toán ở cấp Ba. Năm học 11 này, cháu rất cố gắng và nổ lực hơn rất nhiều so với lớp 10 vì đây là lớp bàn đạp cơ sở để lên lớp 12, chuẩn bị cho những kỳ thi quan trọng ở tương lai. Ngày Chủ Nhật tuần này, sẽ có kỳ họp phụ huynh cuối học kỳ 1, lúc đó cháu sẽ biết được kết quả học tập của mình.  Cháu mong rằng, sau bao nổ lực học tập cháu sẽ được quả ngọt để thỏa mãn bản thân, cũng như vui lòng mọi người.
 Chú ơi, sáng qua(26/1/2015) cháu vừa nhận được tiền bảo trợ học vấn từ thầy Hồng, bao gồm 400.000 tiền trợ cấp hàng tháng và 500.000 tiền tết của chú cho. Cháu rất vui và biết ơn chú, cũng như các cô chú trong hội thiện nguyện rất nhiều. Nhờ có các cô chú mà cái tết của gia đình cháu trở nên ấm áp và đầy đủ hơn. Số tiền 900.000 đó cháu dành 400.000 để đóng học phí cho các môn học hổ trợ, còn 500.000 cháu phụ giúp ba mẹ gói bánh tét và mua thịt lợn để ăn trong những ngày Tết. Những ngày giáp Tết này, nhiều gia đình có điều kiện thì háo hức sắm Tết, chuẩn bị từ trong ra ngoài để cho gia đình đầy đủ hơn, vui vẻ hơn.  Nhưng đối với gia đình cháu và những gia đình khác có hoàn cảnh tương tự, thì tết là bộn bề lo toan về kinh tế.  Ngày tết họ được nghỉ làm, tuy nhiên với những gia đình thuần nông như của cháu thì tết vẫn phải ra đồng: đi dặm chuột, bón phân, điều chỉnh lượng nước,... Nghề nông là cái nghề làm mãi không hết việc mà. Mỗi dịp Tết đến, đối với cháu niềm hạnh phúc nhất là được ở cùng gia đình, được ở bên ba mẹ và anh chị. Mẹ cháu đi làm xa nhà, phải một hai tháng mới có một ngày nghỉ để về thăm nhà, thế nên cháu phải tranh thủ Tết để được ở bên mẹ lâu hơn. Tết còn được ăn bánh tét, thịt lợn đó là điều mà rất nhiều đứa trẻ trong xóm cháu mong đợi. Đối với nhiều người, đó là những thứ "rẻ bèo " nhưng đối với chúng cháu đó là niềm vui, niềm hạnh phúc, tuy đơn giản nhưng khó mà mua bằng tiền. Phải khi ta thực sự khổ cực thì ta mới biết yêu quí cuộc sống, còn nếu ta chỉ sống trong nhung lụa thì sẽ thấy cuộc sống thật tầm thường. Đó là điều cháu nghĩ, vậy nên bất cứ khó khăn nào cháu cũng cố gắng vượt qua, bởi vì cháu nghĩ  "khổ tận cam lai". Không ai cực suốt đời cả nếu biết vươn lên, vươn lên để vượt qua bản thân, qua nghịch cảnh để tiến tới thành công. Do vậy, cháu biết rằng ở tuổi của cháu thì phải chăm học, để sau này đở khổ hơn, cha mẹ mình có cuộc sống tốt hơn và có điều kiện để giúp đở người khác nữa.  Trong suy nghĩ của cháu, các cô chú trong hội thiện nguyện là những  người cực kỳ thành công. Không phải thành công là do giàu có hay có địa vị cao trong xã hội mà là thành công bằng cách viết tiếp ước mơ cho những thế hệ học sinh như chúng cháu, các cô chú đã đem lại niềm hy vọng vào cuộc sống cho người khác, giúp những người đó có động lực sống, để trở thành những con người thực sự có ích cho xã hội. Vậy nên, cháu sẽ phải cố gắng hơn nữa để trở thành người tốt, không phụ lòng các cô chú, để chứng minh cho niềm tin của cô chú khi đã giúp đở chúng cháu, những người mà cô chú chưa từng quen biết.  Năm nay cháu 17 tuổi, chừng đó là quá đủ để cháu biết suy nghĩ hơn, có ý thức trách nhiệm hơn. Cháu dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, quan tâm đến ba mẹ nhiều hơn, bởi vì ba mẹ cháu lớn tuổi.  Ở tuổi đó, nhiều người về hưu và con cái họ chu cấp điều kiện sống cho cha mẹ mình. Vậy mà ba mẹ cháu vẫn oằn mình ra để nuôi ba đứa con đi học. Cháu biết, để cho ba chị em cháu được đi học ba mẹ cháu đã khổ biết chừng nào, thế nên cháu luôn cố gắng để ba mẹ vui lòng và tự hào về con mình.
  Thôi, tạm biệt chú, cuối thư cháu chúc chú và các cô chú khác hạnh phúc,thành công và may mắn,tràn đầy sức khỏe trong năm Ất Mùi.  Chúc các cô chú có một cái tết phương xa ấm áp, tràn đầy yêu thương từ quê nhà. Cháu luôn mong nhận được thư của chú.
  Cháu thân yêu,
 Đặng Thị Hà


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.91.71.108    Nối KếtHọc trò viết
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1753196 hits  This page: 1753329 hits Page generated in: 0.0625 secs Webmaster