HomeBảo Trợ Học VấnBảo trợ Từ thiệnNối KếtBản TinHỏi & ĐápGây QuỹGiải TríAbout Us

Mục lục

Nối KếtHọc trò viếtThư sinh viên đã Tốt nghiệp  
Cánh thư học trò cấp 1 & 2
Cánh thư học sinh cấp 3
Cánh thư sinh viên Đại học
Thư sinh viên đã Tốt nghiệp


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Thư của em Nguyễn Thị Hằng Vi
Đính kèm lá thư của em Hằng Vi cám ơn các cô chú Hội Vovicare đã giúp đở em trong 8 năm vừa qua. Hiện em đã tốt nghiệp và đã có việc làm. Qua lá thư này cho chúng ta thấy được một phần nào ý nghĩa của công việc mà anh chị em chúng ta đang làm.

Sài Gòn, ngày 7 tháng 8 năm 2009
Kính gửi cô chú Hội Vovicare !!!
Đầu thư cháu gửi đến cô chú lời chúc sức khỏe và hạnh phúc.
Thưa cô chú, hiện tại cháu thi xong tốt nghiệp Cao Đẳng ngành Kinh Doanh Quốc Tế của trường ĐH Công Nghiệp TP.HCM. Cháu đang chờ kết quả, khi nào có cháu sẽ gửi qua cho cô chú ạ.
Cháu đã tìm được việc làm tại 1 công ty Logistics, cháu làm Sales. Công việc hiện tại cũng gặp nhiều khó khăn do thường xuyên ra ngoài và tiếp xúc với khách hàng nhưng công việc này cũng giúp cháu tự tin hơn, giao tiếp tốt hơn và bồi dưỡng kinh nghiệm cho ngành mà cháu đã học.
Vậy là đã 8 năm kể từ lần đầu cháu nhận được tiền bảo trợ của cô chú. Trong suốt 8 năm đó đã xảy ra rất nhiều biến cố và những khó khăn chồng chất. Cháu không tưởng tượng mình sẽ ra sao nếu trong suốt ngần ấy thời gian mà không được sự quan tâm, giúp đỡ và động viên của cô chú, có lẽ cháu giờ là đứa bán báo, vé số trên đất Sài Gòn hoặc đang cày thuê cuốc mướn ở quê.
Những gì cháu có ngày hôm nay, tất cả nhờ vào tình thương của cô chú dành cho cháu tạo ra. Đã có những lúc cháu tưởng cháu bơ vơ trên cõi đời này kể từ khi bà nội và ba cháu qua đời. Nhưng cô chú đã bên cháu như những người than để dìu dắt đứa con, đứa cháu vào đời.
Cháu không biết nói gì hơn ngoài lời cám ơn và cám ơn của cháu. Cháu sẽ cố gắng làm việc và học tập nhiều hơn nữa để sau này sẽ phụ giúp cô chú làm việc gì đó có ích cho đời để những mảnh đời như cháu có được niềm tin và điểm tựa để vươn lên
Một lần nữa cháu chân thành cảm ơn quý cô chú và chúc cô chú mạnh khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn.
Cháu của cô chú
Nguyễn Thị Hằng Vi


Thư của em học sinh Nguyễn Tấn Trung
Em Nguyễn Tấn Trung được hội thiện nguyện Vovicare bảo trợ học vấn từ năm 2005, lúc em đang học lớp 11 do anh chị Lê Minh Trụ trực tiếp bảo trợ tài chánh và tinh thần cho em cho tới khi em Trung tốt nghiệp Cao học Công nghiệp Sinh học SG tháng 12/2009. Nayđược học bổng của trường Đại học Paris cho em học Thạc sĩ vào cuối năm 2009.

TP HCM ngày 17 tháng 12 năm 2009
Gửi chú Trụ,
Sau 4 năm đại học và một năm cao học, đã thắm thóat trôi đi, nhờ sự giúp đở của chú Trụ và hội Vovicare, cháu đã vững vàng trên con đường học vấn. Đây là tháng cuối cùng cháu nhận tiền bảo trợ từ chú và từ hội, cháu xin gửi lời cám ơn chân thành đến chú và Hội. Cũng nhờ sự giúp đở của chú và Hội nên cháu mới có sự thành đạt như ngày hôm nay. Ngày 8/1/2010, cháu sẽ rời Việt Nam qua Pháp để tiếp tục con đường nghiên cứu. Cháu sẽ ở Orsay (ngọai ô Paris) trong khuôn viên trường đại học Paris - Sud 11. Cháu làm việc tại viện Di truyền và Di sinh của Đại học này với đế tài nghiên cứu về bệnh Parkinson, sự chết tế bào thần kinh, tìm hiểu những gene liên quan đến sự chết này. Học kỳ vừa qua ở Trung tâm Đại học Pháp cũng trao tặng một suất học bổng 2000USD để chi trả tiến học phí. Việc qua Pháp này cũng được chi trả bởi CNRS (Trung Tâm Quốc Gia về Nghiên Cứu Khoa Học của Pháp) với 600 Euro/tháng, phí máy bay, 200Euro/tháng cho tiền nhà, phí bảo hiểm ... đều được Phòng Thí Nghiệm của cháu (thuộc CNRS) chi trả tất cả. Sau 6 tháng nghiên cứu, cháu sẽ bảo vệ luận văn thạc sĩ tại Paris và bảo vệ đề cương tiến sĩ cho đề tài này. Với sự chấp thuận của trưởng phòng thí nghiệm, cháu có thể tiếp tục đề tài Tiến sĩ này trong 3 năm tiếp theo.
Thời gian thắm thóat trôi đi, bây giờ với sự thành công nho nhỏ trong con đường nghiên cứu, suy ngẫm và nhìn lại thì càng thấy quý và trân trọng hơn nữa sự giúp đở của chú và của Hội trong thời gian vừa qua, những người luôn âm thầm, lặng lẽ nhưng là bệ phóng vững chắc cho những tương lai của Việt Nam, trong đó có cháu. Cháu sẽ cố gắng làm việc nhiều hơn nữa, làm tốt hơn nữa với mong muốn sau này sẽ là một trong những người bảo trợ học vấn cho lớp đàn em phía sau. Cháu sẽ thương xuyên liên lạc qua thư với chú và Hội. Kính chúc sức khỏe, thành công trong công việc và những hạnh phúc tốt nhất sẽ đến với chú và những người đầy lòng nhân ái trong Hội.
Kính thư
ký tên
Nguyễn Tấn Trung

***

Email của em Nguyễn Tấn Trung
Hiện đang bảo vệ luận văn thạc sĩ tại Paris và trúng tuyển học bổng Tiến sĩ.

From: TanTrung_CS
Subject: Trung - lam Master o Phap
To: tangvinhtai@hotmail.com
Chao anh Tai, hoi Vovicare, chu Le Minh Tru,
Chao chi Thao, bac Kiet!
Sau khi bảo vệ thành công thạc sĩ, em đã tiếp tục bảo vệ đề cương tiến sĩ, để xin học bổng tiến sĩ tại Pháp, sau khi bảo vệ đề cương thành công trước hội đồng khoa học của trường đại học Paris-Sud 11. Em đã có học bổng tiến sĩ, lảm trong 3-5 năm tại Pháp. Em sẽ về Viet Nam vào 23-7 và cuối tháng 9 em sẽ quay lại Pháp, bắt đầu làm tiến sĩ năm đầu tiên. Đây là đường link công bố danh sách các thí sinh bảo vệ thành công đề tài nghiên cứu tiến sĩ, để được nhận vào trường Tiến Sĩ của trường đại hoc Paris - Sud 11 và được trao học bổng, trong danh sách có hai người Viet Nam, em và bạn em (Nguyễn Ngọc Ẩn và Nguyễn Tấn Trung)
http://www.ggc.u-psud.fr/recap_attrib_alloc/alloc_attrib_10.htm
Chương trình tiến sĩ củaa em là của trường Universite Paris-Sud 11, tên chương trình tiến sĩ là "Genes, Genomes, Cells", và em bắt đầu nghiên cứu về những gene có khả năng liên hệ với bệnh Alzeimer, Parkinson, đề tài này khá khó. Trong suốt những năm tiến sĩ, em sẽ chỉ làm nghiên cứu, tới khi thành công và công bố trên những tạp chí khoa học quốc tế, em sẽ được cấp bằng tiến sĩ, nếu mọi chuyện tốt đẹp trong ba năm tới.
Viện nghiên cứu của em là "Institut de Genetique et Microbiologie", viện nghiên cứu này là một trong những viện nghiên cứu của Trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp (Centre National de la Recherche Scientifique), tên ký hiệu la CNRS- UMR 8621. Phòng thí nghiệm em làm mang tên: "Ribosome and mitochondrial physiology". Đây là đường link của viện: http://www.igmors.u-psud.fr/
Em rất vui khi nhận được tin này vì em đã làm tốt mọi chuyện để có kết quả tốt như hôm nay. Ngày hôm qua 10/7, mới công bố danh sách những sinh viên được nhận học bổng, sau khi báo cáo và cạnh tranh với nhau để lấy học bổng tiến sĩ.
Em xin thông báo với anh và hội thiện nguyện Vovicare về tin tức này, và cám ơn hội và đặc biệt chú Lê Minh Trụ đã bảo trợ học vấn cho em, và em đã thành công trên con đường em đi. Xin anh gửi bức mail này cho những cô chú trong toàn thể hội Vovicare và cho chú Lê Minh Trụ, vì em không có email address. Em rất vui khi thông báo tin này cho hội, và mong nó là một món quà về mặt giá trị tinh thần dành cho Hội. Và lần nữa em xin cám ơn hội rất nhiều, rất nhiều về tấm lòng của mọi người dành cho em trong suốt con đường em đi.
Trong tương lai, em cũng mong muốn bảo trợ học vấn cho một đứa sinh viên nào đó. Em nghĩ số tiền bảo trợ không nhiều, chừng vài trăm euro gì đó trong một năm, cho em đó đi học trọn vẹn chương trình đại học cho tới lúc ra trường, cụ thể hơn là em có thể đóng học phí cho em đó và cho một số tiền nhỏ để trang trải do khi học đại học. Anh có thể thông báo chi tiết cho em chuyện này được không?
Note: Cái laptop anh gửi cho em hồi đó, em vẫn còn dùng tốt, nhưng sau 3 năm, nó khá cũ rồi, và ổ dĩa khi chạy, kêu khá lớn, nên có thể khi làm tiến sĩ, em phải đổi cái mới.
Gửi lời chúc sức khỏe đến anh, cô chú trong hội Vovicare, chú Lê Minh Trụ, chị Thảo và Bác Kiệt!
Khi anh nhận được thư này, anh reply lại dùm em. Cám ơn anh nhiều.

Thư của em học sinh Lâm Phạm Thanh Hiền
vừa tốt nghiệp Đại học Công nghiệp SG tháng 11/2009

Mến gởi cô Kim
Đầu thư con xin được hỏi thăm sức khỏe cô và gia đình. Bây giờ đã là tháng 12, sắp đến ngày giáng sinh. Nhân dịp này con xin chúc cho cô 1 mùa giáng sinh vui vẻ và năm mới an vui hạnh phúc. Thời gian cũng đã thắm thóat trôi qua, nhờ có cô mà hôm nay con đã hòan thành xong khóa học của mình. Bao nhiêu thời gian con ngồi trên ghế nhà trường an tâm học hành thì cũng bấy nhiêu thời gian cô phải cực nhọc chắt chiu từng đồng tiền để gửi cho con. Con thật là thấy mình hạnh phúc. Con không biết làm gì hơn để có thể tỏ lòng biết ơn đối với cô, vì vậy chỉ có thể viết được vài dòng cảm ơn cô, mong cô hoan hỷ chấp thuận. Cô ơi! người ta thường nói:" Đời là bể khổ." Nhưng con thiết nghĩ đời sẽ bớt khổ biết bao nhiêu khi có những người như cô. Cô là ánh trăng, ánh sao sáng cho nhiều người noi theo, trong đó có cả con. Ơn của cô đối với con thì không có bút mực nào có thể tả hết được. Con xin dừng bút ở đây. Một lần nữa con chân thành cảm ơn tất cả những gì cô đã dành tặng cho con và xin chúc cô cùng gia đình được nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Cầu mong cho mọi điều cô mong ước thành hiện thực, và may mắn sẽ đến với cô.
Xin thân ái tạm biệt cô. Nếu có thể xin hẹn gặp cô ở một ngày không xa.
SG, ngày 12 tháng 12 năm 2009
Ký tên
Lâm Phạm Thanh Hiền

Thư của em Trần Thị Ngọc Vy
Em Trần Thị Ngọc Vy được Hội Vovicare nhận bảo trợ vào năm 2006 do anh Nguyễn Văn Nhã bảo trợ. Sau 4 năm chăm lo học hành, em Ngọc Vy đã tốt nghiệp Đại học Đà Lạt chuyên ngành Hóa vô cơ vào tháng 7 năm 2010. Mặc dù đã ra trường và có việc làm nhưng thỉnh thoảng em vẫn viết thư liên lạc với người ân nhân bảo trợ của em

Kính gởi chú Trần Tuấn Nhã.
Hôm nay, cháu viết thư trước hết thăm hỏi sức khoẻ chú và gia đình chú, sau là cháu xin thông báo tình hình làm việc của cháu sau khi tốt nghiệp đại học.
Một năm mới bắt đầu với bao bôn bề công việc, chú cũng như cháu cố gắng hoàn thành tốt những việc trước mắt và chăm lo cho gia đình, cháu hy vọng là chú luôn luôn khoẻ mạnh và thành đạt trong sự nghiệp hiện tại. Cháu có được thành tích như hôm nay cũng nhờ một phần lớn bàn tay nhân ái của chú. Chú đã hổ trợ, giúp đở và ủng hộ cháu trong suốt khoảng thời gian cháu ngồi ở ghế nhà trương. Cháu vô cùng biết ơn chú!
Hiện cháu đang công tác tại một doanh nghiệp sản xuất giấy xuất khẩu, đồng thời cháu cũng tranh thủ dạy thêm tại nhà cho học sinh để kiếm thêm thu nhập. Cháu rất thích làm giáo viên nhưng trước mắt chưa thể tiếp cận được với nghề vì một vài khó khăn nhất định. Tuy nhiên, cháu sẽ phấn đấu hơn vì tương lai của bản than và gia đình cháu. Dù chưa gặp mặt cũng như đàm thoại trưc tiếp, liên lạc qua điện thoại nhưng cháu luôn nhớ về chú và cầu nguyện chú luôn bình an. Nếu có thời gian, chú có thể gọi cho cháu số điện thoại: ...... hoặc email: ...
Cháu chúc chú và gia đình chú luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc!
Phan Thiết, ngày 25 tháng2 năm 2011.
Ký tên
Trần Thị Ngọc Vy

* * *

Lá thư tâm tình của em Trần Thị Ngọc Vy viết cho cô L.Phượng, phụ trách thư tín của Vovicare. Năm 2010, Em Vy đã tốt nghiệp ĐH Đà Lạt ngành Hóa học, hiện đang là giáo viên trường Quốc Tế Châu Á T.B.D, Phan Thiết.

0Xin cho con được phép mở đầu bằng câu chuyện đã xãy ra trong quá khứ. Con nhớ lại khi ấy con mới học lớp bảy, bố đau nặng và mất trong năm đó vì bệnh ung thư phổi. Mẹ con đã vay mượn nhiều nơi để có đủ tiền chữa bệnh cho bố, đồng thời nuôi ba chị em con đang tuổi ăn tuổi học. Thế mà bố đã ra đi mãi mãi, niềm hi vọng của mẹ vụt tắt, cả gia đình suốt những năm về sau sống trong cảnh nợ nần, có khi mẹ định bán nhà để ở tạm đâu đó. Lúc ấy con rất sợ nhưng con còn nhỏ chưa giúp được gì cho mẹ cả.
Mái đầu mẹ bạc trắng, còng lưng đẩy từng gánh hàng ra phố bán đến tận sáng mai mới trở về nhà, lúc về con lại thấy mẹ ngồi tính toán một mình với số tiền ít ỏi. Con thương mẹ vô cùng và ao ước rằng có một tia may mắn nào đó giúp mẹ con đỡ chật vật hơn. Hi vọng dường như lóe sáng khi một ngày con và em trai nhận được sự bảo trợ học vấn từ các cô chú của hội VOVICARE. Hàng tháng mẹ con nhận khoản trợ cấp ấy để chăm lo việc học cho chúng con và gánh nặng trên vai mẹ cũng vơi đi đôi phần.
Ở đâu đó xa xôi trên trái đất này vẫn có những tấm lòng hảo tâm hướng về những trẻ em nghèo như chúng con, cho chúng con tự tin cắp sách đến trường như các bạn cùng trang lứa. Con và em trai thường viết thư cám ơn cho ân nhân một cách đều đặn trong thời gian dài. Tuy chưa bao giờ nhận được hồi âm nhưng con vẫn giữ thói quen viết thư cho ân nhân đến khi con tốt nghiệp đại học và trở thành cô giáo.
Thật ngạc nhiên rằng ở hội VOVICARE có một cô phụ trách thư tín đã đọc được những dòng tâm tư ấy và chủ động liên lạc với con. Qua một thời gian thư từ sợi dây vô hình đã gắn kết tình cảm hai cô cháu lại. Và cô ấy chính là “mẹ”, người mẹ thứ hai của con, người mẹ phương xa mà con chưa bao giờ gặp mặt. Tình mẹ con đến tự nhiên như thế đấy. Cuộc sống đã ban tặng thêm cho con một người mẹ, để tình yêu thương không bao giờ cạn kiệt, để con biết rằng có mẹ cuộc đời ý nghĩa biết bao nhiêu.
Nhờ mẹ mà con biết về hội VOVICARE, về những công tác xã hội của các thành viên nhằm mục đích từ thiện, hướng về những mảnh đời kém may mắn ở Việt Nam, nơi mà các cô chú đã từng sinh sống khi còn trẻ. Nhờ mẹ mà con đã có địa chỉ liên lạc của ân nhân bảo trợ, bây giờ con và chú ấy có thể liên lạc một cách dễ dàng bất cứ lúc nào, con rất vui. Mẹ kể với con rằng cuối tháng ba hội VOVICARE thường mở “gánh hàng tình thương” ở công viên , trong đó có nhiều món ăn và hoa quả để phục vụ cho hàng ngàn thực khách. Điều đó hoàn toàn không dễ dàng chút nào, mẹ nói rằng có khi mệt quá các cô chú không muốn tiếp tục làm nữa nhưng năm sau lại quên mệt, lại bận rộn với bếp núc mang “gánh hàng tình thương” đến với mọi người. Con xót xa khi biết mẹ và các cô chú phải thức đến sáng để gói từng chiếc bánh, nấu từng món ăn. Những công việc thầm lặng này trước đây con chưa từng biết đến, giờ đây ngập tràn trong lòng con là niềm tự hào và sự biết ơn sâu sắc đối với mẹ và các cô chú của hội VOVICARE.
Khi con đã là một giáo viên đứng trên bục giảng thì mẹ vẫn là người đứng phía sau làm động lực cho con. Con yêu những công việc mẹ đang làm vì đối với con đó đều là nghĩa cử cao đẹp. Ước ao rằng giờ mẹ ngồi ở đây để con rỉ tai mẹ những lời tâm sự, để hơi ấm mẹ lan tỏa khắp trong con. Thời gian trôi đi có thể làm vết thương lành lại, cơn gió to có thể trút sạch lá khô và tình yêu mẹ dành cho con có thể vượt qua nghìn trùng xa cách.
Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ ơi.
Con
Trần Thị Ngọc Vy

Thư của em Đinh Thị Ngọc Trâm (Đà Nẵng)
Dưới đây là email của một em học sinh Đà Nẵng tên Đặng Thị Ngọc Trâm đã được Vovicare bảo trợ học vấn từ năm 2001 do anh Nguyễn Kh… bảo trợ.  Em Trâm đã ra trường Đại học Kinh tế năm 2005 và có việc làm ổn định, em vẫn còn liên lạc với Hội Vovicare và tỏ ý muốn góp một bàn tay của tuổi trẻ vào việc làm nho nhỏ có ý nghĩa với Hội. Điều này đã nói lên việc làm của anh Nguyễn Kh… tuy nhỏ nhưng ý nghĩa thật cao đẹp.
Nay em là một thành viên trẻ nhiệt tình của Vovicare tại VN. Em Trâm bày tỏ cảm xúc của mình qua một vài việc làm nho nhỏ nhưng đầy niềm vui.

Muc đích sống của chúng ra là gì?
    Có người thì muốn một cuộc sống giàu sang, có người thì muốn một cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu, cũng có người lại ước vừa có cả hai .v.v.., nhưng cũng có những ước mơ thật nhỏ nhoi là được đi học.Cuộc đời cho ta thật nhiều hy vọng và mơ ước, nhưng để đạt được những mơ ước đó là điều không dễ.
    Cô bé có người mẹ hằng ngày đi lượm chai bao lại mơ ước được tiếp tục đi học và kiếm một việc làm có thu nhập kha khá để làm kiếm tiền giúp mẹ, để mẹ không còn phải khổ cực với chiếc xe đạp dạo quanh thành phố và ghé thăm các thùng rác công cộng, đến 9h tối mới về tới nhà, người cha thì bị bệnh tật nên mọi việc dồn lên đôi vai gầy của mẹ em.Thêm một em cũng thường xuyên cùng mẹ sáng sớm thức dậy với nồi bánh canh, mỳ quãng. Khi bán hết thì mừng nhưng khi bán không hết là ngay ngày đó cả nhà phải ăn thay cơm. Cuộc sống đã vất vả nay còn vất vả hơn khi người cha đã rời bỏ gia đình em ra đi mà không bao giờ trở lại, một mình mẹ phải gánh vác toàn bộ gia đình với hai đứa con còn đang trong tuổi học hành.
    Mơ ước của hai em đều mong muốn giúp đỡ mẹ bớt vất vả bằng những hy sinh ham muốn của tuổi học trò, có thể vừa học vừa kiếm tiền để phụ gia đình. Và giấc mơ của hai em đã thành sự thật và hơn cả mong đợi khi hai em được ân nhân của Hội Vovicare nhận bảo trợ, hai em lại có thể tiếp tục học tập và mẹ em không phải lo nghĩ đến những chi phí học tập của con mình.
    Thấy được hạnh phúc mà các em có được, tôi cũng được hạnh phúc lây khi là người trao cho các em số tiền giúp đỡ hàng tháng, mới chỉ góp một chút công việc rất bé nhỏ so với những người khác mà tôi đã cảm nhận được một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi huống chi những ân nhân làm những việc lớn hơn thì họ được hạnh phúc bao nhiêu, chắc là không thể đếm được. Và có lẽ mỗi thành viên trong Hội đã tìm thấy mục đích sống của họ là tìm kiếm hạnh phúc thông qua những em bé có hoàn cảnh đặc biệt, người nghèo, bệnh tật, người già cả không nơi nương tựa và những gia đình có hoàn cảnh khó khăn
    Thay mặt các em được bảo trợ, tôi xin chân thành cám ơn các ân nhân đã rộng tay giúp đỡ và bao bọc các em trên con đường học vấn. Chúc các ân nhân một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một Năm mới hạnh phúc.  
Ngọc Trâm - Đà Nẵng

Thư của em học sinh Trần Thị Lan
.Anh Trần Minh Mẫn sau 14 năm liên tục bảo trợ cho em Trần thị Lan từ khi em là một bé gái mới lớp 4 cho đến năm nay tốt nghiệp Đại Học Luật Khoa Huế, anh chị Mẫn chắc cảm động lắm khi biết được thành quả tốt đẹp anh chị có được sau thời gian dài vun trồng cây còn rất non cho đến khi kết trái. Mời qúi vị đọc bức thư hết sức chân tình của cô luật sư mới ra trường gởi cho Vovicare và người bảo trợ

“Trước hết cháu xin kính chào quý cô chú trong hội thiện nguyện Vovicare. Cháu cũng xin kính gởi lời chúc sức khỏe và lời yêu thương, lời cám ơn chân thành và sâu sắc đến quý cô chú . Cháu không biết phải kiềm nén cảm xúc mình như thế nào mỗi khi nghĩ về hội Vovicare bởi lẽ đây chính là ngôi nhà thứ hai của cháu, ngôi nhà đem lại sự yêu thương và niềm vui cho cháu khi cháu được làm đứa con may mắn trong ngôi nhà Vovicare thân thương ngay từ buổi đầu còn là cô bé học lớp 4 của bậc tiểu học cho đến bây giờ cháu là cô gái trưởng thành , một cô sinh viên đại học... Cháu còn nhớ như in cái cảm xúc vui mừng không tả được khi lần đầu tiên cháu được thông báo là sẽ nhận được sự giúp đở của hội thiện nguyện Vovicare trên con đường học vấn của cháu. Chính điều nầy đã là động lực của sự phấn đấu và cố gắng để vươn lên trong học tập, đạt nhiều thành tích cao trong học tập.... Một đứa con sinh ra trong gia đình cha mẹ làm nông, làm thuê để nuôi đến năm anh em ở một gia đình vùng nông thôn nghèo, mưa lụt, thiên tai thường xuyên xảy đến như cháu tưởng chừng như đam mê được đi học, được thể hiện những năng lực của bản thân trên bước đường chinh phục tri thức tưởng chừng như sẽ bị dập tắc, nhưng không ngôi nhả tình thương Vovicare đã luôn nâng đở cháu, đồng hành cùng bước chân đến trường của cháu trong suốt 14 năm qua, Vovicare là phép mầu có thật thắp lên hy vọng để cháu thực hiện được ước mơ của mình, bằng chứng là bây giờ cháu đã là một Cử Nhơn Luật tốt nghiệp từ mái trường Đại Học Luật Huế. Vovicare còn là động lực, là nơi giúp cháu nuôi dưỡng tâm hồn mình hướng đến giá trị của lối sống cao đẹp, biết chia sẻ, biết yêu thương...Cháu hứa sẽ sống tốt, rèn luyện bản thân từng ngày để công ơn của qúi cô chú, để xứng đáng là đứa con trong gia đình Vovicare. Trong thư nầy cháu đặc biệt muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến chú Trần Minh Mẫn như là ngưừi cha thứ hai của cháu, mặc dù cháu chưa một lần gặp mặt chú, cháu luôn ao ước một ngày nào đó được gặp chú để chú cháu mình có thể hàn huyên, tâm sự, cháu muốn kể cho chú nghe về quá trình trưởng thành, đi lên trong học tập của cháu bởi chính chú là người đã trực tiếp nâng đỡ, cho cháu thêm đôi cánh để có thể thực hiện ước mơ được đi học, được là sinh viên đại học của cháu. Những lần viết thư tay cho chú, cháu đều hình dung về chú, sâu thẳm trong suy nghĩ của cháu luôn gọi chú là cha- người cha thân thương của cháu. Cháu kính chúc chú luôn luôn mạnh khỏe. Đến hôm nay cháu mới biết trang web của Hội Thiện Nguyện Vovicare, cháu đã đọc, đã xem những hình ảnh thông tin, những bài viết mà các cô chú đăng tải lên, cháu thật sự xúc động và cảm phục về quá trình làm việc không biết mệt mỏi của cô chú để cháu và các bạn được bảo trợ học vấn tiếp tục được đi học, cháu vô cùng biết ơn cô chú... cháu thấy được giá trị của cuộc sống hơn và nhận thức được lối sống cao đẹp của sự chia sẻ mà Vovicare mang lại.. Cháu chân thành cám ơn các cô chú, cám ơn chú Trần Minh Mẫn, cháu thân ái gửi lời yêu thương đến cô chú.

Thư của em học sinh Võ Anh Ý
Em học sinh Võ Anh Ý  được chị Trần Thị Anh bảo trợ học vấn từ năm 2008. Em tốt nghiệp Đại học Công Nghiệp ngành Kỷ thuật cơ khí vào cuối niên học 2012.

Sài gòn – Đầu thư,con xin được chúc sức khỏe và hạnh phúc đến cô chú kính mến! Mong cô chú luôn khỏe mạnh để ban rãi tình thương thầm lặng cho những mãnh đời khốn khó như những mảnh đời không được may mắn.
Thưa cô chú! Trong cuộc đời đầy biến đổi này, con diễm phúc có được nhiều sự giúp đỡ ngọt ngào và cô chú là những người đặt vào nền móng tương lai của con những viên đá đầu tiên.
Con vốn xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó, được bước chân vào cánh cửa đại học là cả một sự may mắn và sự không ngừng phấn đấu của con. Số tiền đóng học phí đối với con là một điều không tưởng. Trong lúc vật lộn không biết xoay sở ra sao, thì cô Anh đã giúp đỡ cho con. Để đáp lại tấm thâm tình đó, trong mấy năm qua, con đã ra sức học tập và cuối cùng con được tốt nghiệp đại học
Các cô chú có biết không? Điều mà con tiếc nuối nhất là con chưa gặp mặt cô Anh và các cô chú trong hội thiện nguyện Vovicare. Nhưng con tin một ngày không xa con sẽ gặp được các cô chú. Cô chú với con là những người không quen và hai khoảng trời Úc-Việt cách biệt nhau. Nhưng con đã nhận nơi hội Thiện Nguyện hai món quà vô giá: đó là những đồng tiền rất ý nghĩa và những lời động viên ấm áp cõi lòng.
Đa số con người khi giúp đỡ ai đó, họ đều mong mỏi người ấy sẽ trả ơn lại cho mình. Còn cô chú chỉ cho đi mà không mong trả lại. Ôi! tấm lòng của cô chú thật là bao la vô tận. Con thật biết ơn vô hạn mà không biết phải làm gì để bày tỏ.
Từ nay, con không được bàn tay yêu thương của cô chú nâng đỡ nưã. Con sẽ bước vào đời với túi hành trang mà mình có được. Dù cuộc đời con sau này có đẹp như hoa mộng hay sóng gió thăng trầm, con sẽ cố gắng sống xứng đáng như một con người tốt, biết quý trọng những cánh hoa nở muộn lúc chiều tàn. Con sẽ trải lòng mình vào từ thiện, trại mồ côi…vv… làm những việc thiện nguyện giống như cô chú đã làm nếu con có cơ hội. Con hứa sẽ góp đôi tay bé nhỏ này để cuộc đời được tốt đẹp hơn. Con chân thành cám ơn cô Anh và các cô chú trong hội thiện nguyện và con chúc các cô chú luôn luôn vui vẻ và công việc luôn luôn thành công. Con xin thay mặt cho những người đã và đang được các cô chú bảo trợ lời chúc sức khỏe. Chúc hội thiện nguyện thêm nhiều thành viên mới ngày càng phát triển mạnh và giúp đỡ những người già neo đơn, người khuyết tật, học sinh sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Năm mới sắp đến con chúc cô chú năm mới an khang thịnh vượng và vạn sự như ý.
Võ Anh Ý

Thư của em học sinh Trương Thị Thúy Hằng
Em học sinh Trương Thị Thúy Hằng được Chị Minh Vân bảo trợ học vấn 8 năm qua (hơn 3 năm Trung học và 4 năm Đại học). Em xin  được gọi Chi Minh Vân bằng Mẹ Vân. Nay em đã tốt nghiệp Đại học Công Nghệ ngành Quản trị Kinh doanh hồi tháng 8 năm nay 2013 và em may mắn nhận được việc làm đúng với ngành học của em. Chị Minh Vân mong muốn các anh chị em thành viên Vovicare cùng chị chia sẽ niềm vui với em Thúy Hằng.
Dưới đây là email của em Thúy Hằng  viết gởi cho Chị Minh Vân:

Kính gửi Mẹ Vân,
Thế là con đã tốt nghiệp rồi Mẹ Vân ơi! Con cũng đã có việc làm, hôm nay (27/08/2013) là ngày đầu tiên con đi làm - vị trí Thư ký bảo hành của công ty TNHH Cơ Điện Lạnh Thương Mại Hòa Bình. Vị trí làm việc này cũng đúng với đề tài làm Luận văn cuối khóa của con, nói về Chăm sóc khách hàng. Tuy bước đầu, con cũng chưa quen lắm với công việc, giữa lý thuyết và thực tế có sự chênh lệch rất rõ ạ! Nhưng con sẽ cố gắng vượt qua, không thử sức, không bước qua thử thách thì làm sao biết mình ở mức nào, làm sao biết khả năng của mình như thế nào? Chính vì suy nghĩ đó nên con quyết định bước đầu tiên làm công việc Thư ký bảo hành, công việc về tổng hợp công tác Chăm sóc khách hàng; lương thưởng và phúc lợi thì hiện tại cấp trên cũng đã cho con biết, mức lương thử việc hay chính thức đều 3.7 triệu. Sau 8 tháng, công ty sẽ ký hợp đồng chính thức với con, thưởng thì tùy vào khả năng làm việc của nhân viên mà nhận mức thưởng khác nhau.
Có thể thấy mức lương ấy so với tình hình chung của thị trường hiện nay, đó chỉ là ở tầm trung bình; nhưng với con, kinh nghiệm và kỹ năng là điều quan trọng trước, muốn vươn xa hơn phải nắm rõ những điều cơ bản nhất của cuộc sống, của công việc. Con sẽ mãi cố gắng, nổ lực, phấn đấu để đáp đền tình yêu thương của Mẹ, của gia đình dành cho con.
Đặc biệt, con chân thành cảm ơn Mẹ, Mẹ đã luôn bên con trong suốt 8 năm dài. Mẹ vẫn mãi là Người Mẹ thứ hai trong lòng con. Con yêu Mẹ nhiều lắm! Con ước mong được gặp Mẹ một lần và ôm chằm lấy Mẹ như đứa trẻ. "Con dù lớn vẫn là con của Mẹ, Đi hết đời lòng Mẹ vẫn thương con...".
Lý do mà con không gửi thư báo cáo kết quả học tập sớm đến Mẹ, bởi vì sau khi bảo vệ Luận văn Tốt Nghiệp, ông Ngoại - Người đã nuôi và cho con ở nhờ suốt 4 năm học Đại học đã ra đi về với đất trời. Con mong Ông sẽ được lên Thiên Đàng vì ông hiền từ và luôn yêu thương con cháu.
Con xin tạm ngừng bút ạ, sáng mai con phải đi làm sớm ạ.
 Cuối thư, con xin kính chúc Mẹ cùng gia đình được dồi dào sức khỏe, vạn sư như ý ạ!
Con gái nuôi của Mẹ,
Trương Thị Thúy Hằng

Thư của em học sinh Huỳnh Lê Thị Ngọc Hòa
Em Ngọc Hòa được chú Nguyễn Văn Đức Sydney nhận bảo trợ học vấn từ năm 2008 khi em đang học lớp 8 ở Phan Thiết. Em tốt nghiệp Đại học Tài chánh SG tháng7/2016 và chính thức làm việc cho ngân hàng Sacombank SG. Hiện em Ngọc Hòa tình nguyện làm đại diên cho Vovicare tại VN để tiếp sức Hội "truyền lửa" cho các em học sinh nghèo nơi quê nhà.

Sài Gòn, ngày 28 tháng 5 năm 2016
Kính gởi các cô chú Hội Thiện nguyện Vovicare !
Đầu thư cho phép cháu được gửi lời chúc sức khoẻ đến các cô chú trong Hội.
Vậy là mùa hè đã đến, Sàigòn mùa này nắng đổ lửa và cả những cơn mưa rào nặng hạt. Năm học cũng đã gần kết thúc. Đây là năm cuối trong quảng đời sinh viên của cháu. Cháu đã thực tập xong 3 tháng ở ngân hàng TMCP Sacombank và đang bước vào 2 tháng thử việc. Cháu cũng đã hoàn thành xong khóa luận tốt nghiệp và đã nộp cho trường. Kết quả sẽ được thông báo khoảng vào cuối tháng 6 cũng như là danh sách tốt nghiệp còn lễ tốt nghiệp dự kiến sẽ là vào ngày 10/7 đó các cô chú.
Hiện tại cháu đi làm ở ngân hàng chỉ nghỉ trưa thứ bảy và ngày chúa nhựt thôi nên cũng khá bận, buổi tối cháu được rảnh rỗi bởi cháu đã dạy xong 2 bé học trò và các em cũng đã được nghỉ hè rồi. Sắp tới cháu dự định học thêm anh văn giao tiếp vào buổi tối. Cháu rất vui vì đã đạt giải 2 Ngiêng cứu Khoa học cấp trường và được học bổng của kỳ 2 vì đạt học sinh giỏi. Cháu hy vọng là mình đã không phụ tấm lòng thương yêu của các cô chú đối với chúng cháu. Và  đó cũng chính là lời cảm ơn tốt nhất của cháu đối với sự giúp đở của cô chú.
Mong rằng 2 tháng thử việc kết thúc cháu sẽ được giử lại và chính thức đi làm. Cháu cũng muốn về quê lắm như hiện tại không thể. Hy vọng mẹ cháu sẽ đợi được khi cháu đã cứng cáp hơn để có thể về ở với mẹ và chăm sóc mẹ. Mẹ cháu cũng đá ủng hộ quyết định này của cháu ạ.
Học kỳ cuối rồi và cháu cũng đã sắp đi làm rồi đồng nghĩa là việc bảo trợ của các cô chú trong hội sẽ kết thúc nhưng cháu mong là các cô chú và cháu vẫn còn giữ liên lạc với nhau nhé! Quảng thời gian 4 năm sinh viên của cháu sắp khép lại rồi. . Cháu hài lòng vì bản thân có thể tự mình trang trải mọi thứ khi xa nhà, mặc dù có những lúc rất mệt mõi, rất muốn nghỉ ngơi, không muốn đi dạy thêm hay đi học gì cả, toàn thân rã rời, chỉ ước rằng ngày có thêm 1 tiếng để ngủ thôi nhưng rồi cháu cũng vượt qua được. Bởi cháu biết rằng mình không được yếu đuối, và không được bỏ cuộc. Bởi cháu biết rằng cháu còn có mẹ, còn có gia đình và còn có các cô chú luôn kỳ vọng và tin tưởng vào cháu. Cám ơn các cô chú vì đã là nguồn động viên cho cháu vượt qua những phút yếu lòng, những lúc cháu gặp khó khăn trong cuộc sống. Nợ tiền nợ bạc có thể trả nhưng nợ ân tình, ơn nghĩa thì cả đời cũng không trả hết. Cháu không biết dùng lời nào để diễn tả hết nỗi lòng biết ơn của cháu dành cho cô chú. Hơn thế là sự tin tưởng của các cô chú vào cháu cũng như các bạn khác. Thật khó để tin tưởng ai đó vô điều kiện nhưng các cô chú đã làm, đã giúp đở chúng cháu khi chúng cháu khó khăn nhất. Hy vọng sau này cháu sẽ được gặp mặt tất cả các cô chú. Để được như vậy cháu sẽ cố gắng làm việc để có thể sang Úc du lịch và gặp các cô chú !.!.!. Hy vọng rầng các cô chú sẽ không quên cháu và vẫn giữ liên lạc với cháu nhé! Cháu vẫn sẽ liên lạc với các cô chú và nếu được cháu sẽ giúp đở các em khác. Dù không nhiều nhưng cháu hy vọng một phần nào đó thay lời cảm ơn chân thành đến các cô chú. Cháu tin là các cô chú đồng tình với với cách cảm ơn này của cháu. Cháu sẽ cố gắng sống tốt như câu châm ngôn "Keep calm & Be a duck". Dù có mệt mõi, cố gắng nỗ lực thế nào nhưng người khác nhìn vào vẫn là sự ung dung thư thái như chú vịt bơi trên mặt nước vậy.
Cuối thư cháu chúc các cô chú trong Hội luôn vui khoẻ và tràn đầy năng lượng có thể nhân rộng hơn nữa tình người ấm áp mà các cô chú luôn tâm niệm. Chúc cho Hội của mình luôn thành công trong việc "truyền lửa" đến các bạn học sinh gặp khó khăn trong cuộc sống.
Cháu của các cô chú
Huỳnh Lê Thị Ngọc Hòa

Thư của em học sinh Trần Thị Giáng Y
Em Trần Thị Giáng Y  được cô Bịch Thủy bảo trợ học vấn từ năm 2006 và đã tốt nghiệp Cao Đẳng Thương Mại Đà Nẵng ngành Tiếng Anh năm 2015. Em đã có công việc và cuộc sống ổn định.

Việt Nam, ngày 6 tháng 9 năm 2017
Kính gởi cô Bích Thủy,
Đã khá lâu rồi, hôm nay con mới viết thư gởi cô. Đầu thư con kính chúc cô và gia đình thật nhiều sức khỏe, con hy vọng mọi điều tốt lành đến với cô.
Cô kính mến, nhiều năm nhận được sự bảo trợ của cô, gia đình con vô cùng biết ơn và cũng nhờ số tiền cô gởi về hàng tháng mà mẹ con đở đi rất nhiều lo toan, gánh nặng.  Con biết, ngoài con ra thì cô còn lo rất nhiều việc và giúp đở những hoàn cảnh khó khăn khác.  Con tin rằng tấm lòng của cô sẽ được đền đáp bằng sự chăm ngoan của các bạn học sinh, sự vượt khó vươn lên của các gia đình khó khăn đã được cô quan tâm giúp đở.
Nhiều năm qua, cô cùng các cô chú trong Hôi Thiện Nguyện Vovicare, cũng như sư cô Chúng Liên (chúng con gọi tôn kính là Sư Thầy) đã luôn đồng  hành,  nâng đở và dìu dắt chúng con, giúp đở và động viên chúng con mỗi ngày. Tuy con chưa một lần được gặp cô nhưng Sư Thầy vẫn luôn nhắc nhở con về công ơn của cô, nhắc con phải luôn cố gắng trong cuộc sống, học tập và rèn luyện đạo đức để không phụ công ơn của cô dành cho hoàn cảnh của  con.
 Con ra trường, đi làm đến nay cũng gần hai năm rồi, công việc của con tuy không quá tốt nhưng cũng tạm ổn, con có thể tự lo cho mình và phần nhỏ nào đó có thể giúp cho mẹ và các em. Con vẫn không ngừng cố gắng để cuộc sống gia đình không còn chật vật, thoát khỏi hoàn cảnh nghèo khó như xưa.
Mẹ con vẫn buôn bán và làm bánh tráng để bán, làm những việc nhẹ thôi vì thỉnh thoảng xương khớp đau phải uống thuốc. Bệnh dạ dày của mẹ cũng thuyên giảm được mấy phần, cũng mừng là không đau liên tục như trước nữa. Mẹ con hay nhắc về cô, dù chưa bao giờ gặp, nhưng đối với gia đình  con  thì cô là ân nhân giúp đở nên gia đình con không bao giờ quên.
Em gái út nhà con năm nay vào lớp 9 rồicô ạ. Lúc Ba con mất thì chị lớn nhấ tnhà con cũng mới học lớp 9 mà có đến 4 đứa em. Mẹ con ngày đó một mình nuôi năm người con ăn học. Nhờ có những tấm lòng tốt đẹp của các cô chú mà giai đoạn nào cũng có thể vượt qua. Các em con đều ngoan và học rất giỏi, đặc biệt là có hiếu với mẹ, nên con rất mừng. Nếu những lúc khó khăn nhất mà không có ai giúp đở thì con không dám tưởng tượng được mấy mẹ con của con sẽ vượt qua bằng cách nào nữa cô ạ.
 Con làm  ở cách nhà khoảng 70km,  thỉnh thoảng cũng chạy về nhà một ngày thăm mẹ và mấy em.
 Con viết thư này mục đích là báo với cô về cuộc sống của gia đình con bây giờ, nhưng điều quan trọng hơn cả là con muốn gởi đến cô lời cám ơn tận đáy tim con. Một lời cảm ơn tuy đơn giản nhưng con xin phép gửi gắm vào đó tất cả tình yêu, sự kính trọng với cô. Con cảm ơn cô đã dành cho con những điều tốt đẹp trong ngần ấy năm, không chỉ là tiền mà cả niềm tin vào những gì đẹp nhất trong cuộc sống mà trong lúc khó khăn nhất con đã nhận được.
 Con xin gửi lời chúc sức khỏe đến tất cả các cô chú trong hội. Các cô chú hãy luôn mạnh khỏe và vui vẻ,  tiếp thêm sức mạnh tinh thần cũng như giúp đở về vật chất để nhiều người như con ngày xưa được tiếp tục cuộc sống tốt đẹp.
 Con biết là con không làm được điều gì đặc biệt, chưa có gì nổi bật để cô có thể tự hào về đứa học trò mà cô giúp đở, nhưng con hứa với cô, con sẽ sống tốt, giúp đở hết long cho những ai trong cuộc sống cần đến trong khả năng của con.
Lời cuối thư, con thành tâm cầu chúc cô và gia đình được nhiều niềm vui, hạnh phúc.  Con sẽ tiếp tục viết thư cho cô vào dịp khác.
Với long biết ơn sâu sắc,
Trần Thị Giáng Y

Thư của em học sinh Phạm Thị Kim Thoa
quê ở Tây Ninh và đã tốt nghiệp Đ̣ại Học Công Nghiệp SG từ tháng 11/2011 do chú Hoàng Đoàn ở Sydney bảo trợ học vấn. Mãi đến nay, cháu vẫn còn theo dõi sinh hoạt của Vovicare qua website và có ý muốn đóng góp một phần nhỏ của mình giúp đở cho các em học sinh nghèo. Thật là đáng quí và là phần thưởng tinh thần.

Vào Th 2, 24 thg 12, 2018 vào lúc 14:21 Thoa Kim đã viết: Kính gửi chú Trương Thanh Việt! Dạ cháu vẫn luôn nhớ về Hội của mình và ân tình mà các Cô Chú trong Hội dành cho cháu. Mỗi ngày cháu vẫn luôn cố gắng để mong một ngày nào đó có thể đền đáp ân tình mà mọi người dành cho cháu. Cháu tốt nghiệp cũng lâu rồi từ năm 2011,mà mãi đến bây giờ cháu mới liên lạc với lại Cô Chú, cháu cũng thật có lỗi. Ra trường cháu lo làm để phụ giúp gia đình và lo cho em trai mới vừa vào Đại Học, em cháu cũng vừa tốt nghiệp xong và có công việc ổn định. Hiện tại cháu đã lập gia đình có 1 cháu trai gần 3 tuổi, gia đình nhỏ của cháu ở TP. Bà Rịa, cuộc sống cũng rất ổn định ạ.Hihi. Ông xã cháu cũng là bạn học với cháu hồi sinh viên luôn. Cũng nhờ sự trợ giúp của Hội và của bà con bên Gia Đình ( là Dì của cháu) cháu mới có được ngày hôm nay. Chú ơi, Chú giúp cháu để cháu có thế góp phần nhỏ của mình để giúp những bạn khác có thể thực hiện ước mơ đến trường giống cháu ngày xưa nha chú. Nhân dịp Giáng Sinh và Năm Mới, con chúc gia đinh Chú, gia đình Cô Thảo và mọi người trong Hội mình an lành, hạnh phúc, nhiều sức khỏe ạ! Chú ơi nếu có thể Chú cho cháu xin thông tin chú Đoàn người bảo trợ cháu được không chú. Cháu muốn gửi lời cám ơn đến chú Đoàn ạ!

VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.91.71.108    Nối KếtHọc trò viết
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1753118 hits  This page: 1753251 hits Page generated in: 0.109375 secs Webmaster