HomeBảo Trợ Học VấnBảo Trợ Từ ThiệnCông tác xã hộiTâm TìnhTìm HiểuBản TinGia Đình VoviVui CườiAbout Us

Mục lục

Tâm TìnhHọc trò viếtThư sinh viên đã Tốt nghiệp  
Cánh thư học trò Tiểu học
Cánh thư học sinh Trung học
Cánh thư sinh viên Đại học
Tâm tình học sinh từ Bến Tre
Thư sinh viên đã Tốt nghiệp
Tâm tình học sinh từ Đà Nẵng


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


Lá thư của em Nguyễn Thị Hằng Vi
 
- Dinh kem la thu cua em Hang Vi cam on cac co chu Hoi Vovicare da giup do em trong 8 nam vua qua. Hien em da tot nghiep va da co viec lam. Qua la thu nay cho chung ta thay duoc mot phan nao y nghia cua cong viec ma anh chi em chung ta dang lam.

Sài Gòn, ngày 7 tháng 8 năm 2009

Kính gửi cô chú Hội Vovicare !!!

Đầu thư cháu gửi đến cô chú lời chúc sức khỏe và hạnh phúc.
Thưa cô chú, hiện tại cháu thi xong tốt nghiệp Cao Đẳng ngành Kinh Doanh Quốc Tế của trường ĐH Công Nghiệp TP.HCM. Cháu đang chờ kết quả, khi nào có cháu sẽ gửi qua cho cô chú ạ.
Cháu đã tìm được việc làm tại 1 công ty Logistics, cháu làm Sales. Công việc hiện tại cũng gặp nhiều khó khăn do thường xuyên ra ngoài và tiếp xúc với khách hàng nhưng công việc này cũng giúp cháu tự tin hơn, giao tiếp tốt hơn và bồi dưỡng kinh nghiệm cho ngành mà cháu đã học.
Vậy là đã 8 năm kể từ lần đầu cháu nhận được tiền bảo trợ của cô chú. Trong suốt 8 năm đó đã xảy ra rất nhiều biến cố và những khó khăn chồng chất. Cháu không tưởng tượng mình sẽ ra sao nếu trong suốt ngần ấy thời gian mà không được sự quan tâm, giúp đỡ và động viên của cô chú, có lẽ cháu giờ là đứa bán báo, vé số trên đất Sài Gòn hoặc đang cày thuê cuốc mướn ở quê.
Những gì cháu có ngày hôm nay, tất cả nhờ vào tình thương của cô chú dành cho cháu tạo ra. Đã có những lúc cháu tưởng cháu bơ vơ trên cõi đời này kể từ khi bà nội và ba cháu qua đời. Nhưng cô chú đã bên cháu như những người than để dìu dắt đứa con, đứa cháu vào đời.
Cháu không biết nói gì hơn ngoài lời cám ơn và cám ơn của cháu. Cháu sẽ cố gắng làm việc và học tập nhiều hơn nữa để sau này sẽ phụ giúp cô chú làm việc gì đó có ích cho đời để những mảnh đời như cháu có được niềm tin và điểm tựa để vươn lên
Một lần nữa cháu chân thành cảm ơn quý cô chú và chúc cô chú mạnh khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn.
Cháu của cô chú

Nguyễn Thị Hằng Vi

______________________________________________

Thư của em học sinh Nguyễn Thị Hằng Vy
vừa tốt nghiệp Cao Đẳng kinh tế
viết thư cho người bảo trợ cho em trong nhiều năm qua là chú Tom Trần.


_____________________________________________

Thư của em Châu Cao Minh
vừa tốt nghiệp Cao Đẳng tháng 07/2009

_________________________________________

Thư của em học sinh Phan Thị Xuân


____________________________________________

Thư của em học sinh Nguyễn Tấn Trung
vừa tốt nghiệp Cao học Công nghiệp Sinh học SG tháng 12/2009.

TP HCM ngày 17 tháng 12 năm 2009

Gửi chú Trụ,
Sau 4 năm đại học và một năm cao học, đã thắm thóat trôi đi, nhờ sự giúp đở của chú Trụ và hội Vovicare, cháu đã vững vàng trên con đường học vấn. Đây là tháng cuối cùng cháu nhận tiền bảo trợ từ chú và từ hội, cháu xin gửi lời cám ơn chân thành đến chú và Hội. Cũng nhờ sự giúp đở của chú và Hội nên cháu mới có sự thành đạt như ngày hôm nay. Ngày 8/1/2010, cháu sẽ rời Việt Nam qua Pháp để tiếp tục con đường nghiên cứu. Cháu sẽ ở Orsay (ngọai ô Paris) trong khuôn viên trường đại học Paris - Sud 11. Cháu làm việc tại viện Di truyền và Di sinh của Đại học này với đế tài nghiên cứu về bệnh Parkinson, sự chết tế bào thần kinh, tìm hiểu những gene liên quan đến sự chết này. Học kỳ vừa qua ở Trung tâm Đại học Pháp cũng trao tặng một suất học bổng 2000USD để chi trả tiến học phí. Việc qua Pháp này cũng được chi trả bởi CNRS (Trung Tâm Quốc Gia về Nghiên Cứu Khoa Học của Pháp) với 600 Euro/tháng, phí máy bay, 200Euro/tháng cho tiền nhà, phí bảo hiểm ... đều được Phòng Thí Nghiệm của cháu (thuộc CNRS) chi trả tất cả. Sau 6 tháng nghiên cứu, cháu sẽ bảo vệ luận văn thạc sĩ tại Paris và bảo vệ đề cương tiến sĩ cho đề tài này. Với sự chấp thuận của trưởng phòng thí nghiệm, cháu có thể tiếp tục đề tài Tiến sĩ này trong 3 năm tiếp theo.
Thời gian thắm thóat trôi đi, bây giờ với sự thành công nho nhỏ trong con đường nghiên cứu, suy ngẫm và nhìn lại thì càng thấy quý và trân trọng hơn nữa sự giúp đở của chú và của Hội trong thời gian vừa qua, những người luôn âm thầm, lặng lẽ nhưng là bệ phóng vững chắc cho những tương lai của Việt Nam, trong đó có cháu. Cháu sẽ cố gắng làm việc nhiều hơn nữa, làm tốt hơn nữa với mong muốn sau này sẽ là một trong những người bảo trợ học vấn cho lớp đàn em phía sau. Cháu sẽ thương xuyên liên lạc qua thư với chú và Hội. Kính chúc sức khỏe, thành công trong công việc và những hạnh phúc tốt nhất sẽ đến với chú và những người đầy lòng nhân ái trong Hội.
Kính thư
ký tên
Nguyễn Tấn Trung

_________________________________________________

Thư của em học sinh Lâm Phạm Thanh Hiền
vừa tốt nghiệp Đại học Công nghiệp SG tháng 11/2009

Mến gởi cô Kim
Đầu thư con xin được hỏi thăm sức khỏe cô và gia đình. Bây giờ đã là tháng 12, sắp đến ngày giáng sinh. Nhân dịp này con xin chúc cho cô 1 mùa giáng sinh vui vẻ và năm mới an vui hạnh phúc. Thời gian cũng đã thắm thóat trôi qua, nhờ có cô mà hôm nay con đã hòan thành xong khóa học của mình. Bao nhiêu thời gian con ngồi trên ghế nhà trường an tâm học hành thì cũng bấy nhiêu thời gian cô phải cực nhọc chắt chiu từng đồng tiền để gửi cho con. Con thật là thấy mình hạnh phúc. Con không biết làm gì hơn để có thể tỏ lòng biết ơn đối với cô, vì vậy chỉ có thể viết được vài dòng cảm ơn cô, mong cô hoan hỷ chấp thuận. Cô ơi! người ta thường nói:" Đời là bể khổ." Nhưng con thiết nghĩ đời sẽ bớt khổ biết bao nhiêu khi có những người như cô. Cô là ánh trăng, ánh sao sáng cho nhiều người noi theo, trong đó có cả con. Ơn của cô đối với con thì không có bút mực nào có thể tả hết được. Con xin dừng bút ở đây. Một lần nữa con chân thành cảm ơn tất cả những gì cô đã dành tặng cho con và xin chúc cô cùng gia đình được nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Cầu mong cho mọi điều cô mong ước thành hiện thực, và may mắn sẽ đến với cô.
Xin thân ái tạm biệt cô. Nếu có thể xin hẹn gặp cô ở một ngày không xa.
SG, ngày 12 tháng 12 năm 2009
Ký tên
Lâm Phạm Thanh Hiền

_______________________________________

Thư của em Trần Thị Ngọc Vy

Em Trần Thị Ngọc Vy được Hội Vovicare nhận bảo trợ vào năm 2006 do anh Nguyễn Văn Nhã bảo trợ. Sau 4 năm chăm lo học hành, em Ngọc Vy đã tốt nghiệp Đại học Đà Lạt chuyên ngành Hóa vô cơ vào tháng 7 năm 2010.
Mặc dù đã ra trường và có việc làm nhưng thỉnh thoảng em vẫn viết thư liên lạc với người ân nhân bảo trợ của em

Kính gởi chú Trần Tuấn Nhã.
Hôm nay, cháu viết thư trước hết thăm hỏi sức khoẻ chú và gia đình chú, sau là cháu xin thông báo tình hình làm việc của cháu sau khi tốt nghiệp đại học.
Một năm mới bắt đầu với bao bôn bề công việc, chú cũng như cháu cố gắng hoàn thành tốt những việc trước mắt và chăm lo cho gia đình, cháu hy vọng là chú luôn luôn khoẻ mạnh và thành đạt trong sự nghiệp hiện tại. Cháu có được thành tích như hôm nay cũng nhờ một phần lớn bàn tay nhân ái của chú. Chú đã hổ trợ, giúp đở và ủng hộ cháu trong suốt khoảng thời gian cháu ngồi ở ghế nhà trương. Cháu vô cùng biết ơn chú!
Hiện cháu đang công tác tại một doanh nghiệp sản xuất giấy xuất khẩu, đồng thời cháu cũng tranh thủ dạy thêm tại nhà cho học sinh để kiếm thêm thu nhập. Cháu rất thích làm giáo viên nhưng trước mắt chưa thể tiếp cận được với nghề vì một vài khó khăn nhất định. Tuy nhiên, cháu sẽ phấn đấu hơn vì tương lai của bản than và gia đình cháu. Dù chưa gặp mặt cũng như đàm thoại trưc tiếp, liên lạc qua điện thoại nhưng cháu luôn nhớ về chú và cầu nguyện chú luôn bình an. Nếu có thời gian, chú có thể gọi cho cháu số điện thoại: ...... hoặc email: ...
Cháu chúc chú và gia đình chú luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc!
Phan Thiết, ngày 25 tháng2 năm 2011.
Ký tên
Trần Thị Ngọc Vy

_______________________________________

Email của em Nguyễn Tấn Trung
hiện đang bảo vệ luận văn thạc sĩ tại Paris và trúng tuyển học bổng Tiến sĩ.

Em học sinh Nguyễn Tấn Trung được hội thiện nguyện Vovicare bảo trợ học vấn từ năm 2005
lúc em đang học lớp 11 do anh chị Lê Minh Trụ trực tiếp bảo trợ tài chánh và tinh thần cho em
cho tới khi em Trung được học bổng của trường Đại học Paris cho em học Thạc sĩ vào cuối năm 2009.

From: TanTrung_CS
Subject: Trung - lam Master o Phap
To: tangvinhtai@hotmail.com
Chao anh Tai, hoi Vovicare, chu Le Minh Tru,
Chao chi Thao, bac Kiet!

Sau khi bảo vệ thành công thạc sĩ, em đã tiếp tục bảo vệ đề cương tiến sĩ, để xin học bổng tiến sĩ tại Pháp, sau khi bảo vệ đề cương thành công trước hội đồng khoa học của trường đại học Paris-Sud 11. Em đã có học bổng tiến sĩ, lảm trong 3-5 năm tại Pháp. Em sẽ về Viet Nam vào 23-7 và cuối tháng 9 em sẽ quay lại Pháp, bắt đầu làm tiến sĩ năm đầu tiên. Đây là đường link công bố danh sách các thí sinh bảo vệ thành công đề tài nghiên cứu tiến sĩ, để được nhận vào trường Tiến Sĩ của trường đại hoc Paris - Sud 11 và được trao học bổng, trong danh sách có hai người Viet Nam, em và bạn em (Nguyễn Ngọc Ẩn và Nguyễn Tấn Trung)
http://www.ggc.u-psud.fr/recap_attrib_alloc/alloc_attrib_10.htm
Chương trình tiến sĩ củaa em là của trường Universite Paris-Sud 11, tên chương trình tiến sĩ là "Genes, Genomes, Cells", và em bắt đầu nghiên cứu về những gene có khả năng liên hệ với bệnh Alzeimer, Parkinson, đề tài này khá khó. Trong suốt những năm tiến sĩ, em sẽ chỉ làm nghiên cứu, tới khi thành công và công bố trên những tạp chí khoa học quốc tế, em sẽ được cấp bằng tiến sĩ, nếu mọi chuyện tốt đẹp trong ba năm tới.
Viện nghiên cứu của em là "Institut de Genetique et Microbiologie", viện nghiên cứu này là một trong những viện nghiên cứu của Trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp (Centre National de la Recherche Scientifique), tên ký hiệu la CNRS- UMR 8621. Phòng thí nghiệm em làm mang tên: "Ribosome and mitochondrial physiology". Đây là đường link của viện: http://www.igmors.u-psud.fr/
Em rất vui khi nhận được tin này vì em đã làm tốt mọi chuyện để có kết quả tốt như hôm nay. Ngày hôm qua 10/7, mới công bố danh sách những sinh viên được nhận học bổng, sau khi báo cáo và cạnh tranh với nhau để lấy học bổng tiến sĩ.
Em xin thông báo với anh và hội thiện nguyện Vovicare về tin tức này, và cám ơn hội và đặc biệt chú Lê Minh Trụ đã bảo trợ học vấn cho em, và em đã thành công trên con đường em đi. Xin anh gửi bức mail này cho những cô chú trong toàn thể hội Vovicare và cho chú Lê Minh Trụ, vì em không có email address. Em rất vui khi thông báo tin này cho hội, và mong nó là một món quà về mặt giá trị tinh thần dành cho Hội. Và lần nữa em xin cám ơn hội rất nhiều, rất nhiều về tấm lòng của mọi người dành cho em trong suốt con đường em đi.
Trong tương lai, em cũng mong muốn bảo trợ học vấn cho một đứa sinh viên nào đó. Em nghĩ số tiền bảo trợ không nhiều, chừng vài trăm euro gì đó trong một năm, cho em đó đi học trọn vẹn chương trình đại học cho tới lúc ra trường, cụ thể hơn là em có thể đóng học phí cho em đó và cho một số tiền nhỏ để trang trải do khi học đại học. Anh có thể thông báo chi tiết cho em chuyện này được không?
Note: Cái laptop anh gửi cho em hồi đó, em vẫn còn dùng tốt, nhưng sau 3 năm, nó khá cũ rồi, và ổ dĩa khi chạy, kêu khá lớn, nên có thể khi làm tiến sĩ, em phải đổi cái mới.
Gửi lời chúc sức khỏe đến anh, cô chú trong hội Vovicare, chú Lê Minh Trụ, chị Thảo và Bác Kiệt!
Khi anh nhận được thư này, anh reply lại dùm em. Cám ơn anh nhiều

Trung

________________________________________

Thư của em Trần Thị Ngọc Vy

Lá thư tâm tình của em Trần Thị Ngọc Vy viết cho cô L.Phượng, phụ trách thư tín của Vovicare. Năm 2010, Em Vy đã tốt nghiệp ĐH Đà Lạt ngành Hóa học, hiện đang là giáo viên trường Quốc Tế Châu Á T.B.D, Phan Thiết.

Xin cho con được phép mở đầu bằng câu chuyện đã xãy ra trong quá khứ. Con nhớ lại khi ấy con mới học lớp bảy, bố đau nặng và mất trong năm đó vì bệnh ung thư phổi. Mẹ con đã vay mượn nhiều nơi để có đủ tiền chữa bệnh cho bố, đồng thời nuôi ba chị em con đang tuổi ăn tuổi học. Thế mà bố đã ra đi mãi mãi, niềm hi vọng của mẹ vụt tắt, cả gia đình suốt những năm về sau sống trong cảnh nợ nần, có khi mẹ định bán nhà để ở tạm đâu đó. Lúc ấy con rất sợ nhưng con còn nhỏ chưa giúp được gì cho mẹ cả.
Mái đầu mẹ bạc trắng, còng lưng đẩy từng gánh hàng ra phố bán đến tận sáng mai mới trở về nhà, lúc về con lại thấy mẹ ngồi tính toán một mình với số tiền ít ỏi. Con thương mẹ vô cùng và ao ước rằng có một tia may mắn nào đó giúp mẹ con đỡ chật vật hơn. Hi vọng dường như lóe sáng khi một ngày con và em trai nhận được sự bảo trợ học vấn từ các cô chú của hội VOVICARE. Hàng tháng mẹ con nhận khoản trợ cấp ấy để chăm lo việc học cho chúng con và gánh nặng trên vai mẹ cũng vơi đi đôi phần.
Ở đâu đó xa xôi trên trái đất này vẫn có những tấm lòng hảo tâm hướng về những trẻ em nghèo như chúng con, cho chúng con tự tin cắp sách đến trường như các bạn cùng trang lứa. Con và em trai thường viết thư cám ơn cho ân nhân một cách đều đặn trong thời gian dài. Tuy chưa bao giờ nhận được hồi âm nhưng con vẫn giữ thói quen viết thư cho ân nhân đến khi con tốt nghiệp đại học và trở thành cô giáo.
Thật ngạc nhiên rằng ở hội VOVICARE có một cô phụ trách thư tín đã đọc được những dòng tâm tư ấy và chủ động liên lạc với con. Qua một thời gian thư từ sợi dây vô hình đã gắn kết tình cảm hai cô cháu lại. Và cô ấy chính là “mẹ”, người mẹ thứ hai của con, người mẹ phương xa mà con chưa bao giờ gặp mặt. Tình mẹ con đến tự nhiên như thế đấy. Cuộc sống đã ban tặng thêm cho con một người mẹ, để tình yêu thương không bao giờ cạn kiệt, để con biết rằng có mẹ cuộc đời ý nghĩa biết bao nhiêu.
Nhờ mẹ mà con biết về hội VOVICARE, về những công tác xã hội của các thành viên nhằm mục đích từ thiện, hướng về những mảnh đời kém may mắn ở Việt Nam, nơi mà các cô chú đã từng sinh sống khi còn trẻ. Nhờ mẹ mà con đã có địa chỉ liên lạc của ân nhân bảo trợ, bây giờ con và chú ấy có thể liên lạc một cách dễ dàng bất cứ lúc nào, con rất vui. Mẹ kể với con rằng cuối tháng ba hội VOVICARE thường mở “gánh hàng tình thương” ở công viên , trong đó có nhiều món ăn và hoa quả để phục vụ cho hàng ngàn thực khách. Điều đó hoàn toàn không dễ dàng chút nào, mẹ nói rằng có khi mệt quá các cô chú không muốn tiếp tục làm nữa nhưng năm sau lại quên mệt, lại bận rộn với bếp núc mang “gánh hàng tình thương” đến với mọi người. Con xót xa khi biết mẹ và các cô chú phải thức đến sáng để gói từng chiếc bánh, nấu từng món ăn. Những công việc thầm lặng này trước đây con chưa từng biết đến, giờ đây ngập tràn trong lòng con là niềm tự hào và sự biết ơn sâu sắc đối với mẹ và các cô chú của hội VOVICARE.
Khi con đã là một giáo viên đứng trên bục giảng thì mẹ vẫn là người đứng phía sau làm động lực cho con. Con yêu những công việc mẹ đang làm vì đối với con đó đều là nghĩa cử cao đẹp. Ước ao rằng giờ mẹ ngồi ở đây để con rỉ tai mẹ những lời tâm sự, để hơi ấm mẹ lan tỏa khắp trong con. Thời gian trôi đi có thể làm vết thương lành lại, cơn gió to có thể trút sạch lá khô và tình yêu mẹ dành cho con có thể vượt qua nghìn trùng xa cách.
Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ ơi.
Con
Trần Thị Ngọc Vy


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.224.11.137    Tâm TìnhHọc trò viết
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1508767 hits  This page: 1508877 hits Page generated in: 0.15625 secs Webmaster